Tuyển chọn 999 bài thơ về hoa bỉ ngạn 7 chữ độc đáo sâu sắc

999 bài thơ về hoa bỉ ngạn 7 chữ sẽ mang đến cho các bạn những vần thơ ý nghĩa và độc đáo. Hoa bỉ ngạn là một loài hoa quý và hiếm có nhất bởi nó đại diện cho ranh giới âm dương và ý nghĩa ẩn sau loài hoa này vô cùng sâu sắc. Nếu bạn đang muốn tìm cho mình những bài thơ về hoa bỉ ngạn thật hay thì hãy đón xem bài viết này của chúng tôi nha!

bài thơ về hoa bỉ ngạn 7 chữ hay nhất

Những bài thơ về hoa bỉ ngạn 7 chữ được nhiều bạn đọc tìm kiếm và săn đón mạnh mẽ. Nhớ nhau nhưng vĩnh viễn mất nhau, cứ như thế luân hồi và hoa lá không bao giờ nhìn thấy nhau biểu hiện cho tình yêu đôi lứa. Nào! Hãy cùng nhau theo dõi những bài thơ về hoa bỉ ngạn nhé!

1. Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào
Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy
Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên
Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến
Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian
Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng
Thời gian qua nhanh như gió reo ca
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông
Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết
Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời
Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước
Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

2. Trên đường Hoàng Tuyền… Cạnh sông Tam Đồ… Mùa thu rồi…
Bên bờ bỉ ngạn nở hoa… Đỏ rực khoảng trời… Đẹp đến nghẹn lòng…
Lại buồn bã không nguôi… “Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi.
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Chuyện tình cảm, không phải vì nhân quả.
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

3. Mạn Châu Sa Hoa
Bỉ Ngạn hoa nở
Nở bờ đối diện
Đỏ rực một vùng
Cùng nhớ cùng thương
Lại chẳng được gặp
Một mình một cõi
Bên kia cực lạc…

4. Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

5. Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

6. Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng
Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?
Thuốc 1 thang chứa 8 giọt lệ
Đau khổ biệt ly đợi chờ ai ?
Cành với lá vô vọng gặp lại
Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên

7. Bỉ Ngạn hoa mang màu tươi của máu
Nhuộm Hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương
Khi đã yêu bất chấp đạo lí luân thường
Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ
Bờ Vong Xuyên một lần ta hẹn ước
Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau
Tình duyên không màng nhân quả trước hay sau
Duyên cũng định một đời là sinh tử.
Em yêu hoa cũng vì sắc hoa đỏ
Lặng lẽ mình ôm trọn nỗi đau
Cứ vì ai âm thầm mà chờ đợi
Rồi chuyển hồi nhân thế bước qua nhau
Anh cũng đừng trách em sao hay nghĩ
Cơn gió nhẹ cũng lưu vết cắt sâu
Chắc bởi em nhìn loài hoa Bỉ Ngạn
Sợ mình chớm nở chóng tàn phai”

8. Bỉ ngạn hoa
Khai nhất thiên niên
Lạc nhất thiên niên
Hoa diệp vĩnh bất tương kiến
Tình bất vi nhân quả
Duyên chú định sinh tử

9. Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

10. Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.
Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.
Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.
Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…
Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp
Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.
Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?
Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,
Có hoa không lá, có lá không hoa.
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…

Những câu thơ ngắn về hoa bỉ ngạn

Thơ ngắn về hoa bỉ ngạn hiện đang thu hút sự chú ý mạnh mẽ từ dư luận. Là một câu chuyện tình buồn vạn kiếp luân hồi khiến cho bất cứ ai cũng phải ngậm ngùi đắng cay. Nếu bạn muốn tìm những bài thơ về hoa bỉ ngạn bi thương vạn kiếp thì hãy theo dõi nhé!

# Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn
Hoa chờ một người, yêu tận tâm can
Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở
Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…
Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp
Nguyện làm tri kỉ bầu bạn nơi cửu tuyền
Vong xuyên bất tận, Bỉ ngạn tịch Liêu
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?
Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất
Có hoa không lá, có lá không hoa
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…

# Trên đường Hoàng Tuyền… Cạnh sông Tam Đồ… Mùa thu rồi…
Bên bờ bỉ ngạn nở hoa… Đỏ rực khoảng trời… Đẹp đến nghẹn lòng…
Lại buồn bã không nguôi… “Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi.
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Chuyện tình cảm, không phải vì nhân quả.
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

# “Bỉ Ngạn hoa nở hai lần
Một nghìn năm hoa nở
Một nghìn năm hoa tàn
Hoa lá vĩnh viễn không thấy nhau.

# Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

# Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào
Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy
Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên
Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến
Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian
Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng
Thời gian qua nhanh như gió reo ca
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông
Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết
Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời
Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước
Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

# Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

# Vong xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu
Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất
Có hoa không lá, có lá không hoa
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi
Một ngàn năm ra lá
Một ngàn năm ra hoa
Mãi mãi không bao giờ
Hoa lá được cạnh nhau

# Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

# Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

# Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

# Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng
Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?
Thuốc 1 thang chứa 8 giọt lệ
Đau khổ biệt ly đợi chờ ai ?
Cành với lá vô vọng gặp lại
Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên

# Mạn Châu Sa Hoa
Bỉ Ngạn hoa nở
Nở bờ đối diện
Đỏ rực một vùng
Cùng nhớ cùng thương
Lại chẳng được gặp
Một mình một cõi
Bên kia cực lạc…

#. “Bỉ Ngạn hoa nở hai lần
Một nghìn năm hoa nở
Một nghìn năm hoa tàn
Hoa lá vĩnh viễn không thấy nhau.

# Ngươi là một đóa Bỉ Ngạn rực rỡ
Mãi vẫn là thứ cám dỗ trí mạng nhất của ta
Ta dùng văn tự bơi qua sóng mắt sâu thẳm nọ
Mà trong đó là biết bao tháng năm cùng nước mắt người.
Cuối cùng rồi cũng nhấn chìm ta thật sâu thật sâu ở trong ấy.
Đóa hoa đỏ rực như lửa
Thiêu đốt cả đám mây xa vời của hoàng hôn.
Dưới ánh tà dương, dựa vào nước mà ca hát.
Dập dờn trầm bổng, là sóng gợn ưu thương

# Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ Minh giới
Vong Xuyên hồ, nơi lạnh lẽo xa xôi
Đường đến Hoàng Tuyền, sinh tử chia đôi
Ký ức nhân gian đều nhờ hoa giữ lại
Quên hết đời mà hướng đến u linh
Hoa rực cháy như ngọn lửa ái tình
Như máu chảy trong tim mình rạo rực.
Nhưng ngộ thay!
Bỉ Ngạn nở hoa mà không có lá
Ra lá rồi thì chẳng nở được hoa
Đời lạ thế! Liệu có phải chăng là
Yêu một người mà chẳng thể chung đôi
Cứ lặng thầm nhìn dòng nước cuốn trôi
Duyên kiếp trước, cả kiếp này cũng cạn
Đẹp thế nào rồi cũng sẽ tiêu tan!

# Trên đường Hoàng Tuyền… Cạnh sông Tam Đồ… Mùa thu rồi…
Bên bờ bỉ ngạn nở hoa… Đỏ rực khoảng trời… Đẹp đến nghẹn lòng…
Lại buồn bã không nguôi… “Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi.
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Chuyện tình cảm, không phải vì nhân quả.
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Trên đây chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ về hoa bỉ ngạn 7 chữ được yêu thích nhất. Một câu chuyện tình buồn thương xót sẽ khiến bạn rung động bồi hồi đan xen vào đó là những nỗi bi ai trong kiếp người. Đồng hành cùng giaidap.com.vn để theo dõi những bài viết hay nhất nhé! Thân Ái!