Thơ buồn đời 4 câu – Những câu thơ hay, ý nghĩa và sâu sắc nhất để đời

Nỗi buồn và tâm trạng xấu luôn là một phần trải nghiệm của đời người, tuy nhiên xã hội phát triển, ở nhiều nơi lại đánh đồng xúc cảm này với quan điểm “rối loạn tâm lý”. Để tránh phải rơi vào trạng thái oan uổng và ổn định tinh thần để vượt qua mọi ách tắc trong cuộc sống, số đông đang lún dần vào trạng thái thờ ơ. Không ít người dùng sự lãnh đạm áp chế những nỗi buồn lẽ ra cần thể hiện. Gieo vào tâm trí người đọc những suy nghĩ sâu sắc để thơ ca thực sự là chính nó, là người dẫn đường đến xứ sở cái đẹp và giúp ta nhận ra chính mình, chính xã hội mà ta đang sống. Thơ buồn đời 4 câu – Những câu thơ hay, ý nghĩa và sâu sắc nhất để đời là những vần thơ giúp chúng ta có nghị lực.

Cuộc sống vốn dĩ là một chuỗi những khó khăn, bất ngờ, và cũng không có ai là thực sự hoàn hảo cả. Chính vì vậy, đừng tự trầm trọng hóa vấn đề khi bạn chưa đạt được những gì mình mong muốn ở thời điểm hiện tại. Tại sao bạn lại không tự hào về những gì mình đã đạt được mà cứ lo lắng về những thứ ở tương lai – những điều mà bạn sẽ và sắp có được? Có rất nhiều bài thơ buồn gợi tả được những cảm xúc của chính chúng ta.

Nỗi buồn đã có lúc bị xem là cảm giác tiêu cực. Trong giai đoạn chiến tranh, nó bị cho là đáng sợ đến mức mà đã có những chủ trương cấm không được ủy mị, không được buồn. Nỗi đau buồn đó là một trong những cảm xúc khởi thủy của những trạng thái cảm xúc khác trong chiến tranh, là sức mạnh nguồn cội từ đó hình thành nên mọi sức mạnh khác mà người Việt Nam đã có trong chiến tranh.

Trong đời sống văn học của Việt Nam, không biết từ khi nào, người ta hãi hùng và cấm kỵ nỗi đau buồn, đặc biệt là những nỗi đau riêng từng cá thể, xem nó như là một thứ ôn dịch, có nó thì tuồng như giặc đến nhà, tuồng như phát sinh tư bản chủ nghĩa không bằng. Nỗi đau buồn trong văn học, đặc biệt trong thơ, là một vẻ đẹp, hơn nữa, một vẻ đẹp không gì thay thế, mất đi vẻ đẹp này, thơ không còn thật là thơ nữa, nghĩa là không còn sự cao quý, sâu thẳm, vời xa nữa. Và không có gì quá đáng nếu nói rằng mất đi vẻ đẹp này thơ không còn bổ ích gì nữa. Vậy nên nỗi buồn luôn tồn tại, như chân lý, như niềm tin, như hơi thở. Nỗi buồn là một phần tài sản tinh thần, giúp chúng ta vững vàng hơn khi đối diện với những bất ngờ mà cuộc sống có thể đẩy cho bất cứ ai vào bất cứ lúc nào

Những bài thơ đời , tình yêu buồn 4 câu hay không đọc sẽ hối tiếc cả đời

BUỒN SAY

Uống cho say để quên đi tất cả

Quên nỗi buồn, sự cô độc của kẻ cô đơn

Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn

Đời vô vị khi tâm hồn ta đã chết !

BUỒN ĐỜI

Có gã si tình ngồi góc phố

Nhạt cười con sống mãi xô bồ

Lướt qua nhân gian đầy ai oán

Nhấn chìm lẽ sống vào hư vô.

KHÔNG QUÊN SẦU

Cứ ngỡ nâng ly,sẽ bớt sầu

Uống vào mới thấy cả lòng đau

Đưa tay chạm cốc vào nỗi nhớ

Nuốc chửng nỗi niềm tận hồn sâu.

TÌNH ĐẦU

Hoa nở đầu bao giờ cũng đẹp

Nắng buổi đầu bao giờ cũng say

Mối tình đầu bao giờ cũng vậy

Thật ngọt ngào cũng thật đắng cay

NẮNG

Nắng hôn nhẹ vai gầy em gái

Sao vô tình em để chiều rơi?

Chân cứ bước như còn bước mãi

Lá cuốn theo ánh mắt anh rồi!

TRÁCH AI GIAN DỐI CUỘC TÌNH

Lòng tôi buồn mang bao sầu hận

Trách chi ai gian dối đã phụ tình

Giọt nước mắt vẫn chãy dài trên má

Đễ từ nay tôi sống trong u buồn

NHỚ!

Thêm một ngày thả nỗi nhớ đi hoang.

Ta lang thang trên vỉa hè ký ức.

Nhặt nỗi buồn biết niềm đau có thật.

Và bất chợt ta cảm thấy cô đơn.!

NƯỚC MẮT

Dòng nước mắt đã ghi trên mí mắt.

Nỗi cô đơn đã in dấu trong lòng.

Cây bút nhỏ ghi toàn tên người ấy.

Ghi suốt đời và ghi mãi không quên

KÉN DUYÊN

Còn duyên kén cá chọn canh

Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ

Còn duyên kén những trai tơ

Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng

KHÓC

Em thấy gì không mưa đang ngồi khóc đấy

Mưa buồn lắm mắt gió cũng cay cay

Nơi xa lắm có một người đang nhớ

Mong mãi 1 người khi mưa khóc giờ đây.

CHIỀU BUỒN

Chiều buồn anh ra ngắm hồn xương

Lặng lẽ con tim mang nỗi buồn

Nhớ lại ký ức ngày bên em

Mà giờ em đã sang ngang mất rồi

MƯA ƠI

Mưa ơi ! trôi đi chiều thương nhớ !

Trôi hết dùm tui những muộn phiền.

Trôi tình ta đó còn lơ lửng

Vào chốn thiên thu, cõi vĩnh hằng.

VÔ DỤNG

Anh bật khóc khi thấy mình vô dụng

Bàn tay gầy không đủ để em yêu

Mắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệ

Hận anh nghèo không có được tình em