Top bài thơ tình Xuân Diệu bất hủ theo năm tháng nổi tiếng về tình yêu

Xuân Diệu là được mệnh danh là ông hoàng thơ tình. Có lẽ ai đã từng đọc thơ tình của ông sẽ không thể nào quên được. Bài viết dưới đây sẽ tổng hợp một số thơ tình Xuân Diệu để các bạn tham khảo.

Đôi nét về Xuân Diệu

Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2-2-1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp. Xuân Diệu sau ra Hà Nội học, 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943. Ông mất ngày 18-12-1985.

Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ, nhưng một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu gồm các tập thơ Thơ thơ (1938), Gửi hương cho gió (1945), Ngọn quốc kỳ (1945), Một khối hồng (1964), Thanh ca (1982), Tuyển tập Xuân Diệu (1983), truyện ngắn Phấn thông vàng (1939), và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là “vườn mơn trớn”, ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi hương cho gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu dường như đã tự chọn cho mình một tôn chỉ: sống để yêu và phụng sự cho tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy, bằng cuộc sống say mê và bằng việc hăm hở làm thơ tình! Xuân Diệu ví mình như một con chim bay hay hát: “Tôi réo rắt, chẳng qua Trời bắt vậy”.

Những bài thơ tình buồn của Xuân Diệu hay nhất bất hủ

MỘT TÌNH YÊU

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em kèm với một lá thư

Em không lấy là tình anh đã mất

Tình đã cho không lấy lại bao giờ .

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo

Tình thì buồn như tất cả chia ly

Xếp khuôn giấy để hoài trong túi áo

Mãi trăm lần mới gấp lại đưa đi

Em xé như lòng non cùng giấy mới

Mây dần trôi hôm ấy phủ sơn khê

Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất

Cười trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em là đã mất đi rồi!

PHẢI NÓI

..Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ ?

..Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều,

..Anh biết rồi , em đã nói em yêu;

..Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ ?

-Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,

Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;

Không tỏ hay, yêu mến cũng là không .

Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch .

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích .

Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài .

Sự thật ngày nay, không thạt đến ngày mai …

Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ,

Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần ;

Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,

Đem chim bướm thả trong vườn tình ái .

Em phải nói, phải nói và phải nói

Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày

Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,

Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết .

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!

Cốt nhất là em chớ lạnh như đông .

Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng ,

Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ .

Những bài thơ tình hay bất hủ của ông hoàng thơ tình Xuân Diệu

Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít .

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Vì sao?

“… Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”

Dại khờ 

Người ta khổ vì thương không phải cách,

Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,

Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!

Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.

Vì thả lòng không kìm chế dây cương,

Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;

Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;

Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,

Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,

Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.

Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,

Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Đa Tình

Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm

Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi

Thuở xưa kia là con của mặt trời

Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng

Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống

Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan

Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan

Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội

Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi

Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời

Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi

Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng

Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu

Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau

Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục

Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!

Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau

Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu

Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống

Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng

Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ

Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ

Và trong gió phất phơ đi có bạn

Kẻ đa tình không cần đủ thịt da

Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma …

Với những bài thơ tình Xuân Diệu bất hủ theo năm tháng nổi tiếng về tình yêu đã cho chúng ta thấy Xuân Diệu là 1 thiên tài về áng thơ buồn ngôn tình và đầy cảm xúc. Hãy truy cập giaidap.com.vn để đón đọc những áng thơ hay mỗi ngày các bạn nhé. Chúc các bạn luôn vui vẻ và luôn có những tình yêu đẹp nhất.