Thơ hay về mẹ – những bài thơ hay về công lao sinh thành dưỡng dục sâu sắc

Mẹ là người có công lao sinh thành dưỡng dục, Đức Phật dạy: “Hiếu thảo đứng đầu muôn hạnh”; “Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật”. Dù là con trai, con gái hay con dâu thì hiếu thảo vẫn là cái nết tốt đứng đầu, hiếu thảo là đạo trọng. Từ xưa tới nay, thơ hay về mẹ thể hiện lòng hiếu thảo được xem là đạo lý làm người, là một truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam.

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.

Công ơn cha mẹ ví như trời cao biển rộng không thể nói cho cùng tận. Tình Mẹ! Một thứ tình cảm luôn chở che, cưu mang, bao dung, độ lượng,…; luôn hi sinh, cam chịu trong mọi hoàn cảnh. Đây chính là thứ tình cảm ngọt ngào thiêng liêng, làm nảy sinh nên mọi tình cảm ở đời như: tình yêu quê hương, tình yêu đất nước, tình yêu đồng bào, tình yêu con người,v.v… Nếu thiếu vắng thứ tình cảm này, cũng đồng nghĩa với sự vắng mặt hoàn toàn của mọi thứ tình cảm ở cõi đời.

Thi ca Việt Nam đã không ngớt lời ca ngợi tình cảm này bằng các mỹ từ như, “lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào, lòng mẹ bất tận như nước trong nguồn chảy ra,v.v…” Thật ra, cho dù núi có cao, biển có rộng, sông có dài,… cũng không thể sánh ví với tình cảm cao cả và thiêng liêng của Mẹ đối với con.

Người mẹ, một hình tượng có khả năng khái quát được tầm vóc, phẩm chất của Tổ quốc Việt Nam, thầm lặng mà mãnh liệt, dịu dàng, thủy chung mà anh dũng, kiên trung, giản dị, đau thương, vất vả mà đôn hậu, hào hùng và tươi thắm vô ngần.

Hình tượng người mẹ là một trong những hình tượng nghệ thuật tiêu biểu của thơ ca Việt Nam (1945 – 1975). Hình tượng ấy vừa phản ánh khí thế hào hùng của dân tộc, vừa là biểu trưng của văn hóa truyền thống và hiện đại của nhân dân Việt Nam. Như một nỗi niềm ân nghĩa thiêng liêng, xưa cũng như nay, trong quan niệm về Bà mẹ – Tổ Quốc của người Việt Nam là hướng về cội nguồn, hướng về người mẹ đã sinh ra dân tộc này, con người của đất nước này. Để thể hiện thiên chức cao cả, trong sáng và thiêng liêng này mà các bà mẹ vì con vì cháu đã phải tảo tần, vất vả và lao đao với cuộc đời. Hình ảnh người phụ nữ Việt qua đó thật rõ nét, mộc mạc nhưng thanh khiết, giản dị nhưng thanh cao! Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam nói chung, và các bà mẹ nói riêng luôn là những biểu tượng cao đẹp, trong sáng trong lòng mọi chúng ta.

Những Bài Thơ Về Mẹ Ngọt Ngào Cảm Xúc lắng đọng tình mẫu tử mẹ con

MẸ CỦA CON

Khi con chưa gọi sõi tiếng cha

Con đã chỉ còn có mẹ

Cha ra đi khi con còn quá bé

Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.

Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy

Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.

Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ

Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.

Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ

Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con

Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình

Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.

Con lớn lên trong tình thương của mẹ

Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.

Hai mươi năm mẹ đã cùng con

Dõi theo con từng nhịp chân con bước.

Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước

Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào

Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?

Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.

Con vẫn biết và con luôn nhớ

Con vẫn còn chưa nói một điều

Là câu nói con đã nâng niu

Dù giản đơn chỉ là: “Con yêu mẹ”…

BẦM ƠI…

Ai về thăm mẹ quê ta

Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…

Bầm ơi có rét không bầm!

Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn

Bầm ra ruộng cấy bầm run

Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non

Mạ non bầm cấy mấy đon

Ruột gan bầm lại thương con mấy lần.

Mưa phùn ướt áo tứ thân

Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu!

Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều

Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe!

Con đi trăm núi ngàn khe

Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm

Con đi đánh giặc mười năm

Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.

Con ra tiền tuyến xa xôi

Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền.

Nhớ thương con bầm yên tâm nhé

Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân.

Con đi xa cũng như gần

Anh em đồng chí quây quần là con.

Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí

Bầm quý con, bầm quý anh em.

Bầm ơi, liền khúc ruột mềm

Có con có mẹ, còn thêm đồng bào

Con đi mỗi bước gian lao

Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm!

Bao bà cụ từ tâm như mẹ

Yêu quý con như đẻ con ra.

Cho con nào áo nào quà

Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.

Con đi, con lớn lên rồi

Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con!

Nhớ con, bầm nhé đừng buồn

Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm.

Mẹ già tóc bạc hoa râm

Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…

CHỈ CÓ THỂ LÀ MẸ

Nắng dần tắt trên con đường nhỏ

Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu

Mẹ về để nấu cơm chiều

Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng

Cả đời mẹ long đong vất vả

Cho chồng con quên cả thân mình

Một đời mẹ đã hy sinh

Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu

Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng

Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn

Rụng rồi thương lắm hàm răng

Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời

Tình của mẹ sáng ngời dương thế

Lo cho con tấm bé đến già

Nghĩa tình son sắt cùng cha

Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi

Con đi khắp chân trời góc bể

Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu

Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu

Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

Mẹ hy sinh cả cuộc đời vì chúng con.

MẸ CỦA EM

Ở nhà, em có mẹ

Bao việc mẹ phải lo

Thúc khuya mà dậy sớm

Mẹ chăm công việc nhà

Thế mà cứ đúng giờ

Mẹ gọi thức em dậy

Nhắc gọn gàng đầu tóc

Việc nào vào việc ấy

Đề em kịp đến trường

Mẹ đã sinh ra em

Đã vì em vất vả

Thương mẹ, em thầm hứa

Ngoan ngoãn và giỏi giang.

MẸ VÀ CƠN MƯA

Quãng đường xa tít

Đầy ắp cơn mưa

Lối về trơn quá

Mẹ ơi! Về chưa

Chợ chiều đã vãn

Gánh gồng lo toan

Áo mưa mỏng mảnh

Thấm cơn mưa tràn

Giơ tay con đón

Mẹ về dưới mưa

Con khều bếp lửa

Đốt cơn gió lùa

Bữa cơm nấu vội

Bát canh nấu rau

Chờ ba về nữa

Niềm vui quây quần