Tả một người thân của em (ông, bà, cha, mẹ, em của em…) – Văn Mẫu lớp 5

Bố mẹ, ông bà là những người thân nhất với mỗi người trong gia đình. Vì thế, rất nhiều bài tả về người thân của em rất cảm động.

Bài làm 1: Tả về người bà

Trong gia đình, bà nội là người gần gũi với em nhất. Bà luôn chăm lo cho em từ thuở em mới lọt lòng. Bà ru em bằng những lời ru êm dịu.

Bà nội em năm nay đã ngoài 80 tuổi. Bà đã già rồi, mái tóc bạc phơ vì năm tháng bươn chải với công việc đồng áng và chăm sóc cho gia đình. Khuôn mặt rất bà đầy đặn, đẹp lão trông thật hiền từ và phúc hậu. Vầng trán của bà đã có nhiều nếp nhăn. Đôi mắt bà không còn tinh nhanh, nhìn mọi thứ không được rõ ràng nếu không đeo kính. Tuy nhiên, em vẫn cảm nhận được đôi mắt ấy thật dịu hiền khó tả, tràn đầy yêu thương, trìu mến.

Tuổi bà đã cao, lưng hơi còng nhưng trông bà vẫn nhanh nhẹn lắm. Bà vẫn đi thoăn thoắt, chưa cần phải chống gậy. Đôi bàn tay bà xương gầy, có nhiều chai sạn nhưng cứ làm luôn tay, không ngừng nghỉ. Bà nói là bà thích lao động. Trước đây, bà vất vả lắm phải làm đủ mọi công việc để nuôi bố em. Sau nay lại chăm sóc con cháu nữa. Bà thích nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Đặc biệt, bà làm món bánh bột lọc thì ngon tuyệt. Có một thời gian bà mở quán bánh và làm nộm rất đông khách. Từ sau khi mẹ sinh em, bà đã quyết định ở nhà chăm sóc em và trông nom nhà cửa để bố mẹ em yên tâm đi làm.

Những ngày thơ ấu, em được sống trong tình yêu bao la của bà. Bà bao giờ cũng yêu quý và chăm sóc em. Em lớn lên trong những câu ca dao ru hò êm ái, những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn. Bà giải thích từng tích truyện và dạy cho em những bài học kinh nghiệm sâu sắc. Bà kể chuyện đến khi em chìm vào giấc ngủ say nồng bà mới đi ngủ.

Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà dạy em những điều hay, lẽ phải. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những câu chuyện đời thường thể hiện điều nhân nghĩa qua đó giáo dục em. Bà thích ăn chay, niệm Phật. Hễ có thời gian rảnh là bà thường đi giúp đỡ người nghèo khó trong làng. Ai kêu gọi đóng góp từ thiện là bà sẵn sàng ủng hộ.

“Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm. Tóc bà trắng, màu trắng như mây”. Tấm lòng nhân hậu của bà đã làm tâm hồn em thêm phong phú, đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên. Gia đình em ai cũng kính yêu bà và làm theo điều bà khuyên răn, dạy bảo.

 

Bài làm 2: Tả về mẹ

Bây giờ, có ai hỏi em rằng người mà em yêu quý nhất là ai? Em sẽ không cần phải suy nghĩ và có thể trả lời người em yêu quý nhất là Mẹ.

Mẹ em năm nay 35 tuổi. Mẹ chẳng phải là bác sĩ hay kỹ sư mà chỉ là một người nông dân bình thường, giản dị và chăm chỉ. Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hình trái xoan. Mẹ không trắng trẻo như những người làm văn phòng. Mẹ có làn da bánh mật và trên mặt còn có những đốm thâm nám. Đó cũng là vì lúc nào mẹ cũng lao động vất vả ngoài đồng, dầm mưa dải nắng nên em rất thương mẹ.

Ai gặp mẹ em cũng rất ấn tượng với đôi mắt đen nhánh và biết cười. Mẹ vui tính, biết nói chuyện làm người khác vui vẻ nên ai cũng có cảm giác thoải mái. Mẹ cũng là người rất thông minh. Chưa có câu đố nào làm khó được mẹ. Nghe bố em nói, vì yêu bố nên mẹ quyết ở lại quê làm ruộng. Nhà bố lại nghèo nên không có điều kiện để mẹ đi học tiếp. Có nhiều cơ hội mẹ được đi học xa nhà và có thể làm bác sĩ, cô giáo nhưng mẹ đều từ chối. Tuy nhiên, mẹ em chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình. Mẹ lúc nào cũng yêu thương bố con em hết mực. Ông bà nội cũng rất yêu quý mẹ em.

Ai cũng bảo em giống mẹ. Con gái có chiếc mũi dọc dừa, đôi mắt hai mí to tròn và có hai lúm đồng xu ở khóe miệng thì rất xinh. Chẳng trách mẹ có nụ cười duyên đến thế. Mẹ là người phụ nữ xứng đáng với 4 chữ “công – dung – ngôn – hạnh”. Tất cả mọi công việc trong gia đình đều đổ dồn lên đôi vai của mẹ. Mẹ chăm lo cho hai chị em em từ cái ăn đến cái mặc. Mẹ luôn thức dậy vào sáng sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà và ngủ muộn nhất nhà sau khi đã dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ xong xuôi.

Dù em mắc lỗi gì mẹ cũng không bao giờ quát mắng. Em chỉ ân cần, xoa đầu và chỉ bảo nhẹ nhàng. Em lại nép vào lòng mẹ nói “xin lỗi” và hứa không tái phạm. Mẹ lại cười nói: “Không sao con yêu, ai cũng mắc sai lầm. Quan trọng là con biết nhận ra lỗi sai và sửa, thế là được rồi.” Nghe mẹ động viên em vừa cảm ơn mẹ, vừa thấy xấu hổ nhưng cũng thương mẹ nhiều hơn. Mẹ nói hai chị em em là tất cả niềm hy vọng của mẹ.

Chính mẹ đã truyền sức mạnh cho em để em cố gắng trong học tập. Em yêu mẹ biết bao. Em tự nhủ mình phải cố gắng học thật giỏi để đền đáp công ơn của mẹ. Mẹ đúng là người mà em yêu quý và kính trọng nhất trên đời.