Tả bố của em – văn mẫu lớp 5

Đề bài: Tả bố của em – văn mẫu lớp 5. Trong gia đình, người em luôn kính trọng và tin yêu nhất là bố. Bố em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Bố là bộ đội, cũng là kỹ sư giỏi. Mái tóc đen nhánh của bố luôn được cắt gọn gàng. Bố thường mặc những chiếc áo phông trông rất trẻ trung. Những lúc mặc quân phục, trông bố rất oai phong, Bố em là người tận tụy trong công việc. Nhìn những cây cầu mới được dựng lên, em càng thấy hiểu về công việc của bố và càng tự hào về bố hơn. Mặc dù công việc bận rộn nhưng bố vẫn luôn chăm lo cho gia đình. Không chỉ giúp mẹ việc nhà, bố còn dạy em học mỗi tối. Bố đúng là người bố tuyệt vời của em.

Bố cũng di chuyển rất nhanh, từ khâu lấy gỗ, kiến tạo, mọi công việc bố đều sắp xếp rất chu đáo, gọn gàng. Có lẽ vì vậy mà bàn tay bố không hề mềm mại, thô và chai sần nhưng lại vô cùng khéo léo, sản phẩm của bố độc đáo và ưng ý với mọi người. Với em, đó là bàn tay rất đặc biệt. Bố em có khuôn mặt tròn, đôi mắt bố luôn nhìn mọi người thân thiện, có lẽ cũng do nghề nghiệp đem lại niềm vui nên đôi mắt bố không hề tỏ ra mệt mỏi mà luôn sáng lên một cách kỳ lạ.

Bố là người sống kín đáo, tế nhị, không hề mất lòng ai. Mặc dù miệt mài với công việc nhưng bố luôn dành thời gian quan tâm tới gia đình. Em sẽ học tập ở bố đức kiên trì, bền bỉ. Với bản thân em, bố mang lại niềm tin rất lớn. Em thầm cảm ơn bố đã cho em một gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Bố lúc nào cũng cho tôi được là niềm tự hào bé nhỏ của bố với mọi người, dù bố không bao giờ thể hiện điều đó trước mặt con. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự quan tâm và nồng hậu của bố. Từ ánh mắt, nụ cười, giọng nói và những món ăn bố nấu mỗi khi chúc mừng chiến thắng của tôi – tất cả toả ra một tình cảm ấm áp chân thật đến kì lạ mà giờ đây không ai có thể cho tôi được niềm hạnh phúc giản dị ấy.

Bố yêu thương tôi theo cách của bố, rất nghiêm khắc nhưng thật tâm lý. Chưa bao giờ tôi bị bố đánh hay nói nặng lời. Bố chỉ khẽ nhíu mày và lắc đầu khi tôi làm bố buồn, bố kiên trì khuyên răn nhẹ nhàng khi tôi mắc lỗi. Trong những ngày về phép ngắn ngủi, bố luôn dành thời gian để hiểu con, trò chuyện với con. Nhưng tôi khờ dại đã không hiểu cho bố, tôi cứ luôn cố tỏ ra mạnh mẽ và bất cần. Thật nhiều lần tôi cũng muốn than vãn với bố về mọi chuyện, nhưng rồi dường như cái tôi trong tôi quá lớn nên tôi không thể mở lời với bố. Những lần trò chuyện giữa hai bố tôi ta bố luôn là người nói và tôi bao giờ cũng chỉ biết ngồi nghe, tôi ít chia sẻ với bố về mọi chuyện. Nhiều lần tôi biết bố buồn, tôi muốn chia sẻ cùng bố nhưng rồi lại thôi.

Từ cấp một lên đến Đại học, Bố luôn là người đồng hành theo dõi từng bước đi trên tôi đường học tập của con, cùng cảm nhận niềm vui và nỗi buồn khi tôi thành công hay thất bại… Tôi đã rất nhiều lần khiến ánh mắt bố rạng ngời hạnh phúc, lòng đầy tự hào và cũng đã từng làm bố thất vọng. Nhưng, bố vẫn luôn an ủi thông cảm cho con… Bố tôi thoạt nhìn, ai cũng bảo bố hiền lắm, nhưng không, tuổi thơ tôi ngoài việc tận hưởng không khí ấm áp của gia đình, lắng nghe tiếng ru của bà và lời kể của mẹ thì còn phải đối diện với những trận đòn roi của bố. Vào ĐH, tôi quyết tâm hơn, mạnh mẽ hơn. Hành động và suy nghĩ của tôi, kể cả tiếng nói, cử chỉ ngày càng hệt như bố. Thực sự gần như bản sao và tôi gần như là người đàn ông trưởng thành. Thật tiếc là tôi cố gắng dốc tâm kiếm tiền nhưng các khoản học phí, tài chính ăn ở của tôi vẫn được trợ cấp từ chị gái và ba mẹ. Vì có cày mấy tôi cũng không thể nào trả nổi học phí và ăn ở lúc còn khoảng đầu năm nhất. Tôi muốn bố được tự hào, tôi muốn sống thay tiếp nửa phần đời còn lại của bố, giúp bố thực hiện những tâm nguyện còn dang dở; tôi muốn làm được nhiều điều để bố dù đã không còn trên cõi đời nhưng vẫn được mọi người ghi nhớ qua cô tôi gái này… Bố đã cho tôi can đảm để tôi dám sống và thực hiện những ước mơ của mình.

Bố là người mang đến cho em một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc và nhiều yêu thương như thế này. Bố gánh trên đôi vai gầy cả một gia đình lớn, gánh hết ước mơ của những đứa con đang tuổi ăn tuổi học. Những điều bố làm cho chúng em chưa bao giờ là thừa, bởi với cha, tình yêu chưa bao giờ là đủ giành cho gia đình. Cả cuộc đời bố nhọc nhằn, vất vả, tần tảo sớm hôm vì miếng cơm manh áo của gia đình, của những đứa con thơ đang trông ngóng trông từng ngày.

Trong cuộc đời, hãy biết trân trọng những gì mình đang có, hãy sống hết mình và yêu thương những người xung quanh ta. Và tôi đây sẽ yêu bố như bố đã yêu tôi!