Phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi – văn mẫu lớp 7

Đề bài Phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi – văn mẫu lớp 7 là một dạng đề khá phổ biến trong chương trình Ngữ văn lớp 7. Tuy vậy không phải học sinh nào cũng đủ kỹ năng để có thể hoàn chỉnh bài văn dạng này một cách đầy đủ nhất. Bài viết sau đây chúng tôi muốn gửi đến các em một số gợi ý cơ bản để có thể hoàn thành tốt dạng đề này.

Cách làm bài văn phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi.

  1. Xác định cách làm

Nếu đề bài có yêu cầu “phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi …” thì có nghĩa đề đang muốn người làm đề cập tới những phẩm chất, tính cách của nhân vật Người mẹ đó. Thông thường, một nhân vật sẽ có nhiều tính cách khác nhau, tuy nhiên chúng ta nên đề cập những tính cách bao trùm nhất và khái quát thành các luận điểm trong bài văn nghị luận.

  1. Xây dựng luận điểm

Đối với một bài văn phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi, các luận điểm đưa ra phải rõ ràng. Sau khi xác định cách làm của một bài phân tích nhân vật, người làm phải gắn nhân vật với bối cảnh mà nhà văn xây dựng trong tác phẩm đó và xem xét xem nhân vật đó được đặt trong tình huống nào để chia ra phân tích.

  1. Triển khai bài viết

Bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi sau khi có luận điểm thì người làm phải tiến hành xây dựng luận cứ và hệ thống dẫn chứng cho toàn bài.

Dàn ý cho đề bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi  

  • Mở bài cho đề bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi

Giới thiệu tác giả, tác phẩm, khái quát nội dung văn bản: Văn bản “Mẹ tôi” là một đoạn trích trong tác phẩm, nói lên tấm lòng yêu thương cao cả, vô bờ bến của người mẹ dành cho đứa con của mình.

  • Thân bài cho đề bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi

Hoàn cảnh bức thư của bố En-ri-cô: Hoàn cảnh tạo ra bức thư chính là khi En-ri-cô đã có thái độ vô lễ với mẹ, bố của En-ri-cô đã viết bức thư này.

Thái độ của người bố trước sai lầm của con: bố của En-ri-cô trước lỗi lầm của con đã bộc lộ thái độ giận dữ, nhưng ẩn sau đó là sự đau buồn và nỗi thất vọng của mình.

Hình ảnh người mẹ trong bức thư: Bức thư còn là hình ảnh của người mẹ, mẹ En-ri-co hiện lên với sự dịu dàng, hiền hậu và bao dung, tuy rất bình dị nhưng ẩn sâu trong đó lại vô cùng lớn lao.

  • Kết bài cho đề bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi

Nhận thức về tình yêu thương của mẹ, công lao vĩ đại của cha mẹ: Văn bản đã phác họa cho người đọc một chân dung của người mẹ với tình yêu thương con tha thiết, sâu sắc và cao cả

Bài văn mẫu cho đề bài phân tích hình ảnh người mẹ trong văn bản Mẹ tôi – văn mẫu lớp 7.

Bố nhắc lại một kỉ niệm không bao giờ có thể quên là cách đây mấy năm, En-ri-cô bị ốm nặng, mẹ đã “thức suốt đêm” săn sóc con, “cúi mình trên chiếc nôi trông chừng hơi thở hổn hển của con”. Người mẹ lo âu, đau đớn “quằn quại vì nỗi sợ, khóc nức nở khi nghĩ rằng có thể mất con”.Cổ ngữ có câu: “Mẫu tử tình thâm”. Tình mẹ thương con là mênh mông bao la. Mẹ có thể hi sinh tất cả vì con. “Đứa con là hạt máu cắt đôi của mẹ” (tục ngữ).

Con mà lại xúc phạm đến mẹ là vô đạo, vì “Người mẹ sẵn sàng bỏ hết một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn”. Một năm so với một giờ đã có đứa con nào tính được, nghĩ đến? Người mẹ có quản gì vất vả, chịu khổ sở đói rét “đi ăn xin để nuôi con”. To lớn hơn, vĩ đại hơn là người mẹ “có thể hi sinh tính mạng để cứu sống con”.

Cảm động nhất là khi bố chỉ cho con thấy nỗi bất hạnh “buồn thảm nhất” của một đời người là “ngày mà con mất mẹ”. Mồ côi mẹ là nỗi đau khổ nhất của tuổi thơ. Cho dù khi đã lớn khôn, trưởng thành, dũng cảm,… đứa con vẫn không bao giờ tìm lại được bóng dáng yêu thương của mẹ hiền. Một tiếng nói dịu hiền của mẹ. Một cử chỉ thân thương của mẹ “được mẹ dang tay ra đón vào lòng”. Nỗi cô đơn của đứa con (dù lớn khôn, khỏe mạnh) không thể nào kể xiết, vì thiếu tình thương ấp ủ của mẹ hiền, “con sẽ vẫn tự thấy mình chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp, yếu đuối và không được chở che”. Lúc ấy, “con sẽ cay đắng…”, “con sẽ không thể sống thanh thản”, “con sẽ không một phút nào yên tĩnh”) vì lương tâm cắn rứt, con nhớ lại “những lúc đã làm cho mẹ đau lòng”, “đã làm cho mẹ buồn phiền”. Lúc ấy dù có “hối hận”, dù con có “cầu xin linh hồn mẹ tha thứ” thì cũng chỉ vô ích mà thôi, vì mẹ đã mất từ lâu rồi. Một nỗi đau ghê gớm là thời gian năm tháng sẽ không bao giờ làm nguôi quên những hình ảnh, những kỉ niệm vui, buồn về người mẹ hiền yêu quý, “lương tâm con sẽ không một phút nào yên tĩnh”. Và lúc ấy, “hình ảnh dịu dàng và hiền hậu của mẹ sẽ làm tâm hồn con như bị khổ hình”.

Qua bức thư của người bố gửi En-ri-cô, ta thấy lời giáo huấn không hề khô khan mà vô cùng xúc động, chứa chan tình phụ – tử, tình mẫu – tử. Bố vừa giận vừa thương con; bố đã dạy con bài học về lòng hiếu thảo, biết kính trọng và biết ơn cha mẹ. Lòng mẹ bao la và mênh mông. Con không được vô lễ, không được vong ân bội nghĩa với mẹ cha. Chúng ta cảm thấy mình “lớn lên” cùng trang nhật ký của En-ri-cô.