Kể lại kỉ niệm mà em không bao giờ quên

Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Với em kỉ niệm mà em không thể quên đó là buổi lễ bế giảng năm học trước tại trường cũ. Hãy chỉ thoáng buồn trong ngày chia tay thôi nhé, khóc một chút cho bớt đau cũng được nhưng mỉm cười lên nào vì trong tương lai, vì chúng ta còn yêu thương nhau nhiều lần hơn thế.

Mới ngày nào em cùng các bạn còn vỡ òa hạnh phúc khi bước qua được cánh cổng trường trong niềm tự hào của bố mẹ. Ngày ấy chói chang nắng mà lòng em dịu mát sắc xanh của những hàng cây nơi mái trường mơ ước. Và rồi những bước chân ngỡ ngàng, những ánh mắt lạ lẫm, cả những lo lắng, băn khoăn thuở ban đầu đã dần tan biến nhờ sự chia sẻ, yêu thương của thầy cô. Quãng thời gian mấy năm trôi nhanh như cơn gió. Mải mê trong những con chữ, bất giác em giật mình trước sắc tím bằng lăng thấp thoáng góc cửa sổ. Lại một mùa hè nữa đến… Nhưng mùa hè năm ấy sao nhớ thương, lưu luyến, bâng khuâng đến thế?

Hạ đến rồi! Mỗi lần vô tình ngước mắt lên thấy những chùm hoa phượng rực cháy một góc phố, tớ lại xao xuyến ngày chia tay… mà tiếc nuối những kỷ niệm học sinh của mình, nhớ rằng mình đã đi qua những chặng đường đẹp nhất, để vững tin tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn, mở cánh cửa vào tương lai.m hoa phượng rực cháy một góc phố, tớ lại xao xuyến ngày chia tay… Ta sẽ tiếc lắm, không chỉ là gương mặt thầy cô, những người trao cho ta kiến thức, không chỉ là những người bạn, những người đã cùng sát cánh bên ta suốt từng ấy năm trời, ta còn tiếc cả thời thanh xuân của ta nữa, thanh xuân đã mang đi những gì và níu lại những gì, giờ còn ở lại là những cảm động nằm trong mỗi trái tim người…

Sân trường, lớp học, thầy cô và bạn bè ngày hôm đó thật rực rỡ nhưng tất cả đã thành những kỉ niệm khó phai. Cả lớp mỗi người cầm trên tay một cuốn lưu bút mong gửi lại cho nhau những lời chúc, những dòng chữ khó phai, một ánh mắt, một nụ cười, một lời cảm ơn, cả một chút quan tâm dành cho ai đó nữa.

Em còn nhớ như in khoảnh khắc này. Hôm ấy, lớp liên hoan. Sau khi đã giải quyết xong “chuyện bát đĩa” cả hội kéo nhau đi giải quyết “chuyện nồi niêu”. Tụi em đánh bài bôi nhọ, kiếm khắp nơi không thấy chiếc nồi nào đen đen, cho nên tiện cái nồi vừa nấu nướng xong, chúng em đem ra dùng luôn thành ra lại lắm chuyện. Lúc đầu còn bôi nhẹ nhàng nhưng chỉ cần một cái lỡ tay là tình hình thay đổi hẳn. Đủ các ý tưởng hội họa được trình bày trên nền da mặt từ gấu trúc, thân tặng mày cái kính, hay râu ria xồm xoàm… Và cuối cùng mặt đứa nào cũng đen nhẻm thế kia. Nhưng khổ nỗi không phải chỉ có đen, mà còn thêm nhờn vì nồi dính mỡ. Đến lúc mọi người dừng chơi bài thì thay nhau chụp ảnh và những tấm ảnh để đời lại xuất hiện. Và cái nồi là cái cúp dành tặng đội thắng cuộc (cũng chẳng được trắng trẻo hơn ai là mấy).

Chuyện không dừng lại ở đó, tụi em kéo nhau đi rửa mặt, nhưng ôi thôi, càng kì mặt càng đen. Nhìn mặt đứa nào cũng như vừa được moi ở chỗ tắm bùn dưỡng da lên, thế là lại thi nhau hét ầm ĩ. Nhất là tụi con gái chúng em, chỉ cần nhìn thấy tên nào gần sạch sạch thò mặt ra là lại dùng cả bàn tay miết vào nồi lần một và miết vào mặt tụi nó lần hai. Cứ thế hỗn chiến xảy ra, không chỉ mặt đen mà áo quần cũng không còn sạch. Nô đùa mệt, cả hội ngồi ngẩn mặt nhìn nhau cười nghiêng ngả. Kết thúc buổi liên hoan bế giảng không chỉ những đứa mít ướt lại ôm nhau khóc như mưa hay sướt mướt mới mãi giữ trong lòng nhớ thương, mà cả hội con trai mạnh mẽ cũng như thế, bằng cách âm thầm hơn vỗ vai nhau thầm chúc nhau cố gắng.

Ngồi nghĩ lại chỉ là những câu chuyện được chắp vá nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong em. Em sẽ nhớ những tiết học căng thẳng mà thực chất là mấy đưa nghịch ngợm đang ngấm ngầm chụp ảnh tanh tách hay… không bao giờ quên được những biệt danh mà cả lớp đã đặt cho nhau. Em muốn cảm ơn thầy cô đã luôn bao dung, yêu thương cho những vấp ngã đầu đời ấy và luôn hạnh phúc, hãnh diện vì được là học trò của thầy cô. Những ký ức ấy vụt đi qua nhanh như một cái chớp mắt để rồi mỗi lần nghĩ về là lại như lục tìm trong tiềm thức những yêu thương thơ dại. Có bao điều mới lạ và thú vị vẫn đang chờ em ở phía trước. Nhưng em sẽ luôn có trong tim hình ảnh thân thương của các thầy cô và bạn bè, những người đã cho em kỷ niệm không bao giờ quên.