Giới thiệu về nhà thơ Ta-go

Nhà thơ Ta-go đại thi hào của Ấn Độ là một trong những nhà thơ vĩ đại với nhiều bài thơ nổi tiếng. Trong văn học lớp 9, các em sẽ được tiếp xúc và tìm hiểu về thơ của ông. Nhưng trước tiên, hãy cùng đọc qua một số bài văn mẫu lớp 9 giới thiệu về nhà thơ Ta-go ngay dưới đây.

Rabindranath Tagore sinh ra ở Calcutta (Ấn Độ) ngày 7/5/1861. Là một học giả nổi tiếng, Tagore được biết đến là người đơn thương độc mã định hình con đường văn học và âm nhạc tại quê hương. Năm 1913, Tagore là tác giả Ấn Độ đầu tiên giành giải Nobel Văn học.

Rabindranath Tagore là tác giả duy nhất sáng tác hai bài quốc ca cho hai nước khác nhau. Ông viết Jana Gana Mana, quốc ca cho Ấn Độ, và Amar Sonar Bangla, quốc ca cho Bangladesh.

Tháng ba năm 2004, huy chương Nobel trao cho nhà thơ Tagore cùng những vật kỷ niệm, trích dẫn lưu giữ tại bảo tàng Uttarayan ở Santiniketan bị đánh cắp. Vào đúng ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 nhà thơ, Quỹ giải thưởng Nobel đã trao lại cho nhà thơ một huy chương mới.

Rabindranath Tagore thích đến dãy Himalaya vào những dịp nghỉ lễ. Một trong những chuyến đi tới Ramgarh năm 1903, sau khi bác sĩ khuyên ông nên đưa con gái, Renuka, người đã bị bệnh lao tới nơi có không khí trong lành, Tagore đã viết những bài thơ cho bộ sưu tập của mình ở đây. Mặc dù tác giả đã vô cùng xúc động trước vẻ đẹp hùng vỹ của núi rừng, nhưng vì sức khỏe của con gái giảm sút nên ông phải đưa Renuke về Bengal. Con gái nhà thơ qua đời vào tháng 9 cùng năm. Năm 1914, Tagore trở lại Ramgarh. Đến hôm nay, ngọn núi đó vẫn được người dân Ấn Độ gọi là đỉnh Tagore, nơi ông đã viết một số bài thơ trong tập Gitanjali (Thơ Dâng).

Tagore bắt đầu làm thơ năm 8 tuổi. Năm 16 tuổi, ông phát hành tập thơ đầu tay có tên Bhanusimha (Dạ khúc). Cũng trong chính năm này, ông bắt đầu viết truyện ngắn và kịch bản phim truyền hình.

Là con út trong một gia đình tri thức có 14 anh chị em, Tagore luôn trốn tránh lớp học. Hemendranath, anh trai của Tagore đã dạy kèm và kết hợp với các môn thể thao như thể dục dụng cụ, judo. Ông ghét giáo dục chính quy đến nỗi ông chỉ học Đại học một ngày duy nhất.

Tagore bắt đầu trở thành nhà thơ, người đã kết hợp sự tâm linh cùng những khái niệm lãng mạn để hiểu rõ hơn về tâm hồn của con người và thần linh. Ông đã sớm trở thành tiếng nói của người dân thuộc địa và những người bị áp bức. Điều này được thể hiện rõ trong các tác phẩm về sau của ông.

Độc giả thường biết đến Tagore là một nhà thơ, nhưng ông còn là một cây bút viết truyện ngắn, tiểu thuyết với hơn 50 tác phẩm. Những bức tranh ông vẽ được giới họa sĩ đánh giá cao. Hơn hết, ông còn là một nhạc sĩ tài ba. Không chỉ với hai bài quốc ca nổi tiếng, ông để lại 2000 bài hát và được xem là kho tàng văn hóa Bengal.

Tagore yêu du lịch và là người luôn quan sát mọi thứ, quan tâm đến đời sống chính trị – xã hội ở các quốc gia ông từng đến. Trong cuốn sách The Discovery ở Ấn Độ, Jawaharlal Nehru viết: “Ông ấy (Tagore) là một chính trị gia Ấn Độ xuất sắc, tin tưởng và làm việc cho hợp tác quốc tế, đưa thông điệp của Ấn Độ đến các nước khác, và đưa thông điệp của họ đến với người dân nước mình”.

Ông vẽ tranh ở tuổi 60 và tổ chức nhiều cuộc triển lãm cho tác phẩm của mình. Các bức họa của Tagore chủ yếu lấy cảm hứng từ một số tác phẩm miền Bắc đảo New Ireland, các bức chạm khắc từ Columbia hay tranh khắc gỗ của Max Pechstein.

Đúng dịp kỷ niệm 154 năm ngày sinh Tagore, từ ngày 7-12/5 vừa qua, Slovenia, một đất nước chỉ có 2 triệu người ở Trung Âu đã lên kế hoạch tổ chức nhiều nghi lễ khác nhau để vinh danh Rabindranath Tagore.

Tagore để lại trên 1000 bài thơ, 42 vở kịch, 14 tiểu thuyết, 12 tập truyện ngắn… Tác phẩm tiêu biểu của ông là tiểu thuyết Gora (1901) miêu tả những mâu thuẫn trong một gia đình tư sản ở Calcutta và cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân Anh. Tác phẩm của ông mang tư tưởng đấu tranhcho nền độc lập của Ấn Độ và sự giải phóng giai cấp cần lao. Đóng góp xuất sắc nhất của Tagore vào sự phát triển của văn học Ấn Độ và thế giới là lĩnh vực thơ ca. Thơ ca của ông, xuất phát từ một tinh thần sâu sắc và sự hiến dâng, thường có nội dung ca ngợi thiên nhiên và cuộc sống, phản ánh những truyền thống văn hóa quý báu của dân tộc trong sự hội nhập với nền nghệ thuật hiện đại của phương Tây. Ông được trao Giải Nobel Văn học năm 1913, trở thành người châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel.

Ông cũng là một nhạc sĩ và họa sĩ tài ba. Ông đã sáng tác khoảng 2230 bài hát, thường được gọi là “Rabindra Sangeet” (Bài hát Tagore), bao phủ nhiều khía cạnh về cảm xúc con người. Những bài hát này được coi là một phần của nền văn hóa Bengali hiện đại, trong hầu hết các gia đình nói tiếng Bengali, người ta đều hát Rabindra Sangeet.

Nhiều thập kỷ sau khi mất, Tagore vẫn là nguồn cảm hứng cho nhiều người Ấn Độ và trên khắp thế giới. Ông được xem là một trong những người đã đóng góp nhiều nhất đưa tư tưởng Ðông phương vào thế giới Tây phương và đem tư tưởng Tây phương vào Châu Á.