Bài thơ Xa mặt cách lòng – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Xa mặt cách lòng là tâm trạng của những người ở lại. Đó là khi anh trở lại nơi ngày xưa đôi ta từng hò hẹn. Và rồi nơi đó em đã tiễn đưa tôi ngày ấy. Anh về rồi hỏi gió hỏi mây nhưng trời cao cứ lững lờ trôi. Để rồi anh biết rằng tình mình kết thúc thật rồi.

Bài thơ Xa mặt cách lòng

Thơ: Dương Tuấn

Anh trở về nơi hò hẹn ngày xưa
Nơi em đã tiễn đưa tôi ngày ấy
Dòng sông xưa êm đềm con nước chảy
Anh về rồi.. thương biết mấy em ơi!

Anh hỏi mây.. mây cứ lững lờ trôi
Anh hỏi gió.. gió bồi hồi cúi mặt
Anh hỏi nắng.. ánh hoàng hôn vụt tắt
Anh hỏi trăng.. trăng dè dặt lặn rồi.

Giờ anh hiểu đời bạc trắng như vôi
Chiếc thuyền hoa đưa em tôi rời bến
Bỏ lại tim đang đợi chờ thắp nến
Lời hẹn thề trìu mến cũng đành xa.

Không tạ từ em về với người ta
Bỏ bến hẹn nhạt nhoà cơn mưa đổ
Triệu vết xước trong tim nằm loang lổ
Đêm khóc thầm đau khổ mối duyên tan.

Bởi vì đâu em cất bước sang ngang
Chắc tại anh đời cơ hàn tay trắng
Hay không thể đợi chờ khi xa vắng
Gạt duyên thừa nuốt lệ đắng quay đi.

Tim ơi tim! Đừng đau khổ mà chi
Kẻ bội bạc cần gì đâu vướng bận
Cho tình yêu đau khổ mình ta nhận
Xé tim hồng.. dệt mối hận.. ngàn thu.

Trên đây là Bài thơ Xa mặt cách lòng mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể hiểu được nỗi lòng của người ở lại. Dẫu năm tháng có trôi qua vô tình thế nào đi chăng nữa thì đó vẫn mãi là kỷ niệm đẹp. Để rồi cũng chính điều đó càng làm con người ta thấy xót xa hơn.