Bài thơ Thu chết – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Thu chết là tâm trạng của người ở lại. Đó là khi bóng ai dần khuất anh biết đi tìm nơi đâu. Hoa quỳnh vẫn nở mà ai bỏ mặc khối sầu mang theo. Để rồi trái tim cũng từ đó như đóng băng lại.

Bài thơ Thu chết

Thơ: Dương Tuấn

Chắp tay khấn nguyện sao sa
Chưa chi vụt tắt nhạt nhoà bóng đêm
Thả hồn anh, níu hồn em
Bóng ai dần khuất biết tìm nơi đâu?

Hoa Quỳnh ray rức úa nhàu
Hương thơm bỏ mặc, khối sầu mang theo
Vi vu gió thoảng lưng đèo
Cớ sao lá rụng bay vèo xa xăm ?

Gác lên nỗi nhớ ta nằm
Miên man tìm ánh trăng rằm hôm xưa
Vầng trăng ta gặp đêm mưa
Vầng trăng anh đón anh đưa em về.

Trăng ơi! Trăng ước, hẹn,thề
Cớ sao giờ muốn não nề duyên ta
Em về đất lạnh ngàn xa
Bỏ anh ôm giấc mộng hoa.. vỡ rồi.

Ngồi đây vá mảng tim côi
Lặng tìm quá khứ bồi hồi miên du
Em đâu giữa cõi sương mù ?
Ta nghe tim chết.. tình Thu vỡ rồi.

Trên đây là Bài thơ Thu chết mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể phần nào cảm nhận sâu sắc hơn nỗi đau của người ở lại. Đó là khi anh ngồi đây vá mảng tim côi để lặng tìm quá khứ bồi hồi miên du.