Bài thơ Thăm lại trường xưa – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Thăm lại trường xưa là những suy tư hoài niệm của con người ta khi về lại ngôi trường năm nào. Đó là khi bao nhiêu kỷ niệm như vừa hôm qua ấy. Để rồi đời áo trắng sao mà đáng yêu tới vậy chỉ nghĩ thôi cũng thấy cháy cả tim hồng.

Bài thơ Thăm lại trường xưa

Thơ: Dương Tuấn

Tôi trở về thăm lại mái trường xưa
Bao kỉ niệm như vừa hôm qua ấy
Đời áo trắng sao mà yêu đến vậy
Ngẫm càng vui rực cháy cả tim hồng.

Chú phượng già ưỡn ngực đợi gió đông
Bằng lăng tím hoa xếp vòng bẽn lẽn
Mười giờ nở trên luống còn e thẹn
Tán bàng xanh nhớ hẹn đợi tôi về.

Hít sâu vào vùng kí ức no nê
Chân nhẹ bước bên lề vuông lớp nhỏ
Trên bục giảng dáng Thầy yêu còn đó
Soạn hành trang mở ngõ trẻ vào đời.

Tóc trắng nhiều vì bụi phấn rơi rơi
Giọng say đắm rót từng lời quý báu
Ôi! Cao cả thiêng liêng nghề nhà giáo
Đò đời đưa mấy dạo.. khách nhớ gì ?

Hết tiết rồi.. Thầy ơi! Chậm bước đi
Em bước đến nhẹ ghì ôm Thầy lại
“Thầy có nhớ đứa học trò ngây dại ?”
Đoá hoa tươi vừa hái kính dâng Thầy.

Vui chuyện trò đến giờ phút chia tay
Thầy trìu mến chúc tương lai rạng rỡ
Ơn trời biển khắc vào tim ghi nhớ
Hẹn ngày gần …em trở lại.. Thầy ơi!

Trên đây là Bài thơ Thăm lại trường xưa mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể phần nào hồi tưởng lại những dấu ấn của những năm tháng xưa trong lòng mỗi người. Để rồi thời gian có vô tình thế nào đi chăng nữa nó vẫn mãi đong đầy.