Bài thơ Ta với mình – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Ta với mình là cảm xúc nhớ nhung của những người yêu nhau. Đó là khi ta nghe tiếng thinh lặng và nhớ thêm nhiều hơn. Dẫu năm tháng dài nhưng ta vẫn mãi ngày đêm trông mong trong mỏi mòn. Để rồi sầu càng thêm nhớ nhiều hơn.

Bài thơ Ta với mình

Thơ: Dương Tuấn

Thinh lặng tiếng.. tiếng lặng thinh
Ai yêu tình nhớ.. nhớ tình yêu ai ?
Dài năm tháng.. tháng năm dài
Đêm trông ngày đợi.. đợi ngày trông đêm.

Thêm sầu nhớ.. nhớ sầu thêm
Môi ướt mềm đắng.. đắng mềm ướt môi
Trôi nổi tình .. tình nổi trôi
Ly phân rồi hợp.. hợp rồi phân ly.

Si cuồng đậm .. đậm cuồng si
Loan ôm ghì phụng.. phụng ghì ôm loan
Còn nhung nhớ.. nhớ nhung còn
Thương yêu tròn mộng.. mộng tròn yêu thương.

Vương vấn lắm.. lắm vấn vương
Tình say hương ngọc.. ngọc hương say tình
Hình trong bóng.. bóng trong hình
Yêu ta “mình” gọi ..gọi “mình” ta yêu.

Trên đây là  Bài thơ Ta với mình mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể phần nào cảm nhận được thêm nhiều khía cạnh cung bậc cảm xúc ở trong tình yêu. Đó là sự nhớ nhung dâng trào khôn nguôi.