Bài thơ Ta về cung quế – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Ta về cung quế là một sáng tác hay gợi lại trong lòng con người ta bao suy tư. Đó là khi buồn ta thả hồn thơ và xem chị Hằng xuống chơi. Để rồi chị nghe ta kể chuyện đời và nước mắt lại rơi nhạt nhòa. Bởi trần gian này quá phù phiếm xa hoa.

Bài thơ Ta về cung quế

Thơ: Dương Tuấn

Đêm buồn ta thả hồn thơ
Chị Hằng xem được nên giờ xuống chơi
Ngồi nghe ta kể chuyện đời
Hai dòng nước mắt chị rơi nhạt nhoà.

Trần gian phù phiếm xa hoa
Chữ tiền đong đếm bằng ba chữ tình
Chữ nhục ngạo nghễ chữ vinh
Lợi danh đi trước, nghĩa tình theo sau.

Lũ trôi ruộng lúa, hoa màu
Nông dân tay trắng thét gào ai nghe?
Vợ chồng êm ấm phòng the
Vì tiền ả bước lên xe bội tình.

Đau lòng một kiếp ăn xin
Lệ rơi ai nhỏ chút tình mến thương.
Gái quê duyên dáng má hường
Vì tiền bán phấn buôn hương thành Kiều.

Kẻ nghèo trộm cướp làm liều
Thằng giàu hách dịch gây nhiều tai ương
Có tiền mua chức quan trường
Không tiền tài giỏi ngoan cường cũng cam

Nực cười cái bọn quan tham
Miệng tuôn lời Phật, lòng làm dạ xoa
Vì tiền dối mẹ lừa cha
Buôn thần bán thánh, điêu ngoa lọc lừa.

Trần gian em chẳng còn ưa
Chị về cung quế xin đưa em về
Trăng tròn ta lại hả hê
Liếc trông nhân thế khinh đời bạc đen.

Với Bài thơ Ta về cung quế đã mượn lời tâm sự với chị Hằng để kể vê chuyện đời. Đó là khi bọn tham quan lòng làm dạ xoa. Và khi lừa lọc là câu chuyện thường ngày. Để rồi ta thấy trần gian này thật lắm bi ai. Xin được đi về cung quế để ngắm trông nhân thế mà thôi.