Bài thơ Mẹ ơi – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Mẹ ơi là một sáng tác hay của Dương Tuấn. Đó là tâm trạng của người con với bao nhiêu năm phiêu bạt ở xứ người. Và nay trở lại quê thấy mọi thứ vẫn vậy. Nhưng có phải con về bên mẹ đã quá muộn màng rồi chăng?

Bài thơ Mẹ ơi

Thơ: Dương Tuấn

Bao năm phiêu bạt xứ người
Nay đời ngào ngạt xuân tươi con về
Đình làng, bến nước, chợ quê
Ruộng xanh mơn mởn, bờ đê nắng vàng.

Hững hờ đò chở khách sang
Con về bên mẹ muộn màng rồi sao ?
Gió đưa xác lá xạc xào
Bấy nhiêu lá rụng là bao nhiêu sầu.

Ngỡ hôn mái tóc bạc màu
Ngờ đâu xác mẹ vùi sâu đất lành
Xứ người con đã nên danh
Trở về bên mẹ con thành mồ côi.

Sương khuya nhỏ giọt mất rồi
Giờ không có mẹ ai ngồi ôm con
Lời ru ấm áp giấc tròn
Chông gai mẹ giẫm lối mòn trẻ đi.

Mẹ ơi! Danh lợi làm chi
Đời con mất mẹ còn gì niềm vui
Khi xưa bên mẹ ngọt bùi
Nay quỳ bên mộ ngậm ngùi đắng cay.

Đêm đêm con mộng giấc dài
Mẹ ơi! Nhớ nắm bàn tay trẻ khờ
Ngọt ngào câu hát ầu ơ
Thiếp trong lòng mẹ con thơ đã về.

Nghĩa ơn mẹ sáng sao trời
Bao la tựa biển ngút vời non cao
Xót xa lệ trẻ tuôn trào
Mẹ ơi! Tình mẹ dạt dào trong con.

Qua Bài thơ Mẹ ơi ta có thể cảm nhận được một tình mẫu tử thiêng liêng  mà nồng nàn. Chính tình yêu đó đã nuôi dưỡng con người ta để rồi bao nhiêu năm con vẫn mãi khắc ghi. Nghĩa mẹ sáng sao trời và bao la như biển ngút trời non cao.