Bài thơ Có nỗi nhớ nào hơn thế không – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Có nỗi nhớ nào hơn thế không là câu chuyện làm con người ta không khỏi những suy tư. Đó là khi ta nhớ nhiều hơn về những ngày đã qua. Con đường xưa ngày ta chung đôi, dòng sông ấy vẫn hiền hòa chảy ngược xuôi chở nặng những phù sa. Và rồi nó làm trái tim ta đau xót.

Bài thơ Có nỗi nhớ nào hơn thế không

Thơ: Dương Tuấn

Anh trở về tất cả vẫn còn đây
Vườn kỉ niệm của bao ngày mơ ước
Con đường quê những ngày ta chung bước
Dòng sông hiền xuôi ngược chở phù sa.

Con đò xưa lại đón bước chân ta
Dòng nước lặng mây la đà dịu vợi
Anh dõi mắt trông xa về bến đợi
Em đâu rồi.. sao chẳng tới mừng anh.

Con ngõ nào giờ phủ kín rêu xanh
Vườn hồng nọ trơ cành xơ xác lá
Xe đạp cũ bên hiên nằm nghiêng ngã
Lối yêu nào sao tất cả đìu hiu.

Bên góc vườn một nấm mộ cô liêu
Tim chết lặng.. tên người yêu tôi đó
Anh về đây tìm hương tình ngày nọ
Sao trời làm giông gió nhấn thuyền duyên.

Em trở về nơi đất mẹ bình yên
Bỏ lại anh đảo điên nơi trần thế
Men rượu đắng hoà chung đôi dòng lệ
Miệng bật cười ngạo nghễ chuyện trái ngang.

Con phố chiều mình tôi bước lang thang
Bao năm vẫn bàng hoàng như giấc mộng
Trong tim anh em mãi là hình bóng
Nỗi nhớ nào bằng.. khoảng trống.. âm dương.

Trên đây là Bài thơ Có nỗi nhớ nào hơn thế không mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Đó là tâm trạng của người ở lại khi trở về thăm những dấu ấn xưa. Để rổi mọi thứ vẫn vẹn nguyên nhưng tình mình đã mãi chia xa. Và rồi bao nhiêu năm qua vẫn luôn bàng hoàng như giấc mộng.