Bài thơ Chết vì thơ – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Chết vì thơ là một sáng tác hay gợi lại trong lòng con người ta những mộng mơ, dấu yêu năm nào. Đó là khi ta bắt đầu yêu và thả hồn theo ánh chiều đầy ngẩn ngơ. Khi yêu nàng ta tập làm thơ để giờ đây cũng chính là điều làm trái tim đau nhói.

Bài thơ Chết vì thơ

Thơ: Dương Tuấn

Thuở xưa tôi học i tờ
Ngày nay tôi lớn mộng mơ lắm điều
Thế rồi tôi bắt đầu yêu
Thả hồn theo ánh nắng chiều ngẩn ngơ.

Yêu nàng tôi tập làm thơ
Vài dòng tôi viết vu vơ tỏ tình
Nàng quay lưng chẳng chịu nhìn
Tôi về tôi khóc duyên mình với thơ.

Giữa đêm thổn thức bơ vơ
Ngồi đây xếp chữ đợi chờ tình ai
Hoàng hôn rồi đến ban mai
Khi gieo lục bát lúc mài đường thi.

Thất ngôn viết tiễn người đi
Tự do chọn viết lâm ly tình sầu
Buồn buồn tìm chữ xếp câu
Vui vui tả cảnh sắc màu quê hương.

Giật mình ôi quá thảm thương
Thân tôi trơ trọi bộ xương gầy còm
Khói hương bên cạnh mâm cơm
Nhìn sang dòng chữ bên hòm vừa ghi.

“Do yêu thơ đến cuồng si
Nên chàng Dương Tuấn được đi thiên đàng”.

Với Bài thơ Chết vì thơ ta cảm nhận dược những dấu yêu một thời. Đó là ngày tháng vì say một ánh mắt mà ta làm thơ tặng một người. Để rồi khi chia xa mới thấy đời mình thật thảm thương biết mấy khi chỉ còn bộ xương gầy còm.