Bài thơ Biển… yêu và hận – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Biển… yêu và hận là một sáng tác viết về miền quê của tác giả. Đó là khi nhà thơ được lớn lên ở giữa khung cảnh biển đảo tuyệt vời. Và chính tình yêu với biển đã sinh ra khi ta lớn lên. Nhưng rồi cũng hận lắm vì đã lấy đi hình bóng người ta yêu thương.

Bài thơ Biển… yêu và hận

Thơ: Dương Tuấn

Tôi lớn lên giữa biển đảo tuyệt vời
Biển bảo bọc nuôi đời tôi tươi thắm
Tôi yêu biển nồng nàn tha thiết lắm
Yêu thật nhiều..hận cũng lắm biển ơi!

Chuyện bắt đầu từ một chuyến ra khơi
Mẹ tiễn cha khi trời hiu hắt nắng
Cha ôm mẹ vào lòng và căn dặn
“Đợi anh về..thuyền nặng cá đầy khoang “

Bỗng từ đâu cơn bão đến vội vàng
Biển giận dữ..sóng cuộn tràn gào thét
Gió ngang tàn cũng ai dua hò hét
Trời đồng tình.. sấm sét cũng ùa theo.

Một đêm thôi hạnh phúc đã bay vèo
Bao thân xác buông neo trong lòng biển
Mẹ gào thét nghe hồn mình đau điếng
Cha đâu rồi?..lạy biển.. trả giùm tôi.

Mẹ từng chiều ra biển ngó xa xôi
Nghe tuyệt vọng.. cha tôi không về nữa
Vẫn nghe đau từng lời cha đã hứa
“Đợi anh về..thuyền chứa cá đầy khoang “

Tôi lại nghe theo lời biển dịu dàng
Lại bám biển.. lại vội vàng vất vả
Biển hối hận cho tôi nhiều tôm cá
Biển ân cần nuôi sống cả nhà tôi.

Biết một ngày biển cũng sẽ giận thôi
Tôi với biển lại rồi chung nhịp thở
Con tôi lại viết bài thơ dang dở
Yêu thật nhiều.. và hận lắm.. biển ơi!

Đọc Bài thơ Biển… yêu và hận ta cảm nhận được một sự giẳng xé trong đáy lòng. Đó là khi con người ta sinh ra ở biển nên tình yêu đã thấm vào tâm hồn ta. Nhưng rồi chính biển cũng lấy đi hình bóng của người cha mà ta đã luôn yêu thương.