Bài thơ Bá vương bóng tối – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Bá vương bóng tối là một sáng tác mà Nguyễn Đình Tuấn xem là thơ điên. Đó là khi con người ta tự nhốt mình lại trong bóng rối miệt mài. Và rồi con trái tim băng giá vào tuyết mịt mù. Cứ thế ta gom hết nỗi khổ sầu bi.

Bài thơ Bá vương bóng tối

Thơ: Dương Tuấn

( thơ điên )

Nhốt bầu trời vĩnh viễn không còn ngày
Để khổ đau miệt mài trong bóng tối
Thả hết những linh hồn đang lạc lối
Gom con người giả dối nhốt nghìn thu.

Chôn con tim vào băng tuyết mịt mù
Không còn yêu, không hận thù, mê muội
Không biết nhớ nên cũng không buồn tủi
Không lạc đường, không đắm đuối.. cuồng si.

Ta hóa thành cơn lũ lớn vô tri
Cuốn tất cả những gì trên trần thế
Hóa thành lửa rồi đốt thiêu ngạo nghễ
Ta bật cười chễm chệ giữa ngôi cao.

Ta xé từng mảnh vụn các vì sao
Trong mắt em hôm nào ta đã tặng
Chị Hằng ơi! Giờ đây thôi đành vắng
Bởi mất em.. ta cũng giận chị rồi.

Hỡi linh hồn những kẻ giống như tôi
Cũng cuồng si ,cũng nổi trôi bể khổ
Bóng tối đây hãy vươn nanh hùm hổ
Chúa tể muôn loài giữa bể khổ trần ai.

Hãy yên lòng kẻ vong phụ đối thay
Ta muốn em phải kéo dài sự sống
Trong bóng đêm chỉ hình chung với bóng
Phải thét gào giữa giấc mộng cô đơn.

Ta sẽ yêu.. và sẽ yêu em hơn
Tim hóa đá.. em không hờn không giận
Làm hoàng hậu của Bá Vương Tình Hận
Cười đi nào.. kẻ đã .. nhấn thuyền yêu.

Trên đây là Bài thơ Bá vương bóng tối mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Đó là nỗi niềm và cũng là nhiều cung bậc của con người ta khi đứng trước mịt mù. Để rồi tự làm đau mình bằng những vết thương rỉ máu.