Trọn bộ những bài thơ 49 ngày mất cha đầy tâm trạng đặc sắc nhất

Những bài thơ 49 ngày mất cha chứa đựng nhiều nỗi đau đớn không có gì bù đắp được. Cha không ngọt ngào quan tâm như mẹ mà chỉ lặng lẽ đằng sau âm thầm quan sát và bảo vệ chúng ta mỗi lúc. Tình yêu thương của cha đầy ấm áp dẫn bước chúng ta nên người. Mất cha, tựa như chúng ta mất hết đi tất cả, mất đi chỗ dựa vững chắc nhất. Đây là nỗi buồn, hụt hẫng mà chắc có lẽ sẽ chẳng ai có thể quên đi được. Cùng nhau theo dõi những bài thơ này nhé!

Chùm thơ 49 ngày mất cha đầy xúc động

Thơ 49 ngày mất cha luôn khiến không ít bạn đọc bồi hồi xúc động khi đọc được. Bao nhiêu cảm xúc bất chợt ùa về khiến mắt chúng ta bỗng nhòe đi, những đau đớn cùng sự nuối tiếc sẽ theo chúng ta đến hết cuộc đời. Qua bài viết này, chúng tôi hy vọng những ai còn cha mẹ hãy biết yêu thương đừng để một ngày mất đi lại ân hận muộn màng. Cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Nhớ Cha

Bốn tháng Cha rời bán thập* qua
Âm dương cách biệt nhớ Cha già
Thân Cha lão yếu, da sương trộn
Mắt nguyệt Cha mờ, tóc tuyết pha
Dạ thắt khi Cha hình bóng biệt
Tim đau lúc thể xác Cha xa
Cầu mong Cực Lạc hồn Cha đến
Phật dẫn Cha đi khỏi ta bà

Nơi Này Nhớ Cha

Gối mộng đêm thâu sầu đẫm lệ
Chập chờn ẩn hiện thấy Cha về
Đèn trăng héo hắt len song vắng
Soi chốn tình xưa giấc tỉnh, mê
Thôn xóm thanh bình rộn tiếng ca
Vui xuân an lạc khắp nhà nhà
Bỗng đâu chinh chiến gây tang tóc
Mẹ gánh gồng con, Cha cõng Bà
Bỏ xứ, rời quê từ dạo ấy
Đầm đìa không ngớt lệ xót xa
Một sáng mùa đông không thức nữa
Bà đi, Cha vỡ tiếng khóc òa
Rồi chiến tranh tàn, năm tháng qua
Ngỡ đâu sum hợp, hóa chia lìa
Quê nhà mãi ngóng nơi biên tái
Mòn mỏi thương con, chiếc bóng già
Lại thấy quay về dưới mái hiên
Nhà xưa quạnh quẽ vắng Cha hiền
Con khóc trong mơ vang tiếng vọng
Im lìm nắng xế xót tình riêng
Rượu rót, cờ bày đợi Bác Hương
Hoành xa tiếp giá đậu bên đường
Tháng ngày biệt dạng không tin Nhạn
Vườn cũ vướng sầu cỏ mọc hoang
Cha hỡi ngàn thu cách biệt rồi
Từ nay con biết gặp Cha đâu?
Hoàng hôn buông phủ sầu riêng lẻ
Thương nhớ tìm trong ngấn lệ sầu
Thương Cha tình khắc thâm sâu

Ngày Lễ Nhớ Cha

Ngày mai là ngày lễ Cha
Lòng con đau thắt như là kim châm
Tình cha xa cách bao năm
Nhưng mà kỷ niệm mãi nằm trong tim
Với cha mãi là cánh chim
“Thiên Nga bé bỏng”… chẳng quên bao giờ
Xa rồi… xa lắc… xa lơ…
Bóng cha nay đã mịt mờ tăm hơi
Bỏ con bên cạnh cuộc đời
Bơ vơ với một kiếp người trầm luân
Cha là cả một trời Xuân
Chừ cha vắng bóng tình thân chẳng còn
Nhân ngày lễ cha xin con
Nén tâm hương thắp tỏ lòng nhớ cha

Viết Cho Người Đã Khuất!

Ngày đầu tuần mà tầm tã những cơn mưa
Đông về chưa sao nghe lòng băng giá?
Nhớ về ba nơi thiên đường xa lạ
Gốc mộ sầu hương cỏ đã xanh rêu.
Một đời ba luôn tần tảo chắc chiu
Nắng sớm đồng trưa những buổi chiều bên mái rạ
Nụ cười của ba hòa vào lời ca của má
Đất nảy mầm – Một lũ trẻ lớn khôn!
Gió thoảng hương đưa bông lúa bồn chồn
Trăng cúi mặt nhớ về người đã khuất
Thấp nén nhang con khấn nguyện một điều duy nhất
Ba hãy yên lòng con hiểu rõ mình sai.
Tuổi trẻ một thời bồng bột nay đổi thay
Nhờ những trận đòn roi ngày xưa con hờn trách
Con làm ba rồi mới hiểu rõ ràng câu chức trách
Hy sinh một đời ba chẳng đòi lại nghĩa ơn.

Nhớ Cha

Cha tôi an nghỉ trên đồi
Hoa Bằng Lăng tím rụng rơi quanh mồ
Trên đầu con chít khăn sô
Cha nằm dưới mồ lẳng lặng sao Cha!
“Còn Cha gót đỏ như son
Đến khi Cha mất gót con lấm bùn”
Lấm bùn chẳng ngại Cha ơi!
Lấm lem cuộc đời thật khổ thân con
Lấy chồng từ độ trăng tròn
Hai mươi bốn tuổi ôm con đợi chồng
Chàng theo tiếng gọi núi sông
Cháu Lạc con Hồng ghi chép sử sanh
Không ngờ trang sử lật nhanh
Nên con phải đành làm kiếp vọng phu
Thời gian thăm thẳm mịt mù
Mười thu rồi cũng có dư một vài
Nỗi niềm con quá chua cay
Giấc ngủ đêm dài Cha hiện trong mơ
Nhớ lại những chuỗi ngày thơ
Mỗi lần vấp ngã con chờ Cha khuyên
Bây giờ vấp ngã triền miên
Cha không còn nữa, lời khuyên không còn
Dù cho Biển cạn non mòn
Lòng con mãi mãi vẫn còn nhớ Cha…

Nhớ Cha

Cha là bóng mát đời con
Nuôi con khôn lớn đến khi cha già
Cha già biết dựa vào ai
Con là cái gậy để dài bước chân…
Cha đi biền biệt ngày xa
Trông bao năm tháng biết cha còn về
Hôm nay nhẹ bước đường quê
Cha ơi! cố nhớ bay về với con…

Nhắc Tản Đà Nhớ Cha

Con theo mải miết chốn thơ Đường
Triết lý cương thường những tấm gương
Vọng cổ lời Cha ngâm văng vẳng:
“Thề non…” “Rau xắng…” đẫm văn chương*
Đường thi chắp cánh bay không mỏi
Nghĩa bạn thâm sâu bớt đoạn trường
Ai nhắc Tản Đà khơi nỗi nhớ
Hồn Cha bóng hạc quyện trầm hương!

Nhớ Cha

Đêm nay là mấy đêm rồi?
Nhà trên bếp dưới vắng người cha yêu
Chị ngồi gói ghém quạnh hiu
Gấp từng manh áo buồn thiu một mình
Cha về tiên cảnh hữu tình
Hay chăng lòng chị một mình bơ vơ
Nhớ người khóc cả trong mơ
Thương mẹ già tóc bạc phơ ngậm ngùi
Còn đâu mái ấm niềm vui
Còn đâu bóng dáng nụ cười của cha
Còn đâu đôi tiếng rầy la
Tiếng gần gũi ấy thế mà xa xôi
Khi không đời bỗng mồ côi
Vắng cha, vắng cả bầu trời khoan dung
Bao la như gió muôn trùng
Cảnh ngoài kia cũng mịt mùng bão giông
Ngày xưa cha ẳm, cha bồng
Ngày nay buông gánh nhẹ lòng cha đi
Chị ngồi mắt đỏ hoen mi
Cha về cực lạc từ bi niết bàng
Gọi tên cha giữa mơ màng
Đâu hay cha vượt mây ngàn về thăm!

Bên Đời Nhớ Cha!

Hơn bốn năm rồi cách biệt cha
Lòng con thương nhớ bóng cha già
Tóc xanh điểm bạc cùng đôi mắt
Râu trắng hoa râm lẫn nước da
Cực Lạc rạng ngời xin bước đến
Tây Phương soi sáng nhớ đi qua
Nguyện cầu Đức Phật mong siêu thoát
Chữ hiếu chưa tròn cha đã xa …!

Nhớ Cha Đã Khuất

Xuân nay vắng bóng cha rồi
Lòng con nức nở, bồi hồi nhớ thương
Tình cha con vẫn vấn vương
Giờ cha đi mãi muôn phương không về
Xuân xưa cha vẫn gần kề
Bao nhiêu ký ức ùa về với con
Giờ thì nước mắt con rời
Nằm mơ vẫn gọi: “Cha ơi, xuân rồi”

Tưởng Nhớ Cha Mẹ

Đêm về thấy ảnh Mẹ Cha
Lung linh ngọn nến trong nhà rọi soi
Người đi khuất bóng muôn đời…
Mang mang sầu biết một trời nhớ thương
Thân ta ở cõi vô thường
Sinh sinh tử tử quê hương tìm về
Vào biển giác thoát sông mê
Cùng nhau sum họp bốn bề tổ tiên
Quên đi cuộc sống ưu phiền
Quên đi con cháu luân liên nơi trần!?
Có còn nghĩ nhớ người thân?
Không còn khó nhọc dương gian ngày nào
Tình thương như bể dạt dào
Nuôi con mến cháu khi nào thảnh thơi ?
Trùng dương muôn dặm biển khơi
Có ai thấu được cảnh đời mẹ cha?
Song thân lận đận bôn ba
Long đong tứ xứ sơn hà là đây
Thắp hương có chút lòng này
Cháu con tưởng đến tình hai Ông Bà !

Những bài thơ đưa tiễn người đã khuất ý nghĩa nhất

Thơ đưa tiễn người đã khuất là những nỗi đau đớn không gì diễn tả được. Có những thứ trên cuộc đời này một khi đã mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được như mất đi người thân yêu của mình. Người mất đi rồi để lại cho những người ở lại nỗi hụt hẫng, tổn thương sâu sắc. Mong rằng những bài thơ của chúng tôi sẽ giúp bạn nhẹ nhàng hơn được đôi phần. Cùng theo dõi nha!

Cơ Hàn

Mất Mẹ…rồi lại mất Cha
Thân em như kẻ ko nhà…đi hoang!
Đời em là chuỗi cơ hàn
Nay ko Cha Mẹ…gian nan gấp mười!
Mong chờ một vạt Nắng tươi
Tìm đâu thơ dại…nụ cười…ngày xưa?
Ráng chiều Bìm Bịp kêu chưa?
Qua Sông nước cuốn đời thừa em đi!
Tội tình em…tội tình gì?
Mà trong đôi mắt khắc ghi muôn sầu!
Tủi lòng…em bít về đâu?
Miếng Cơm manh Áo từ lâu…chẳng lành!
Tuổi em như búp trên cành

Một Thâm Tình 

Ai cũng có một quê hương tình mẹ
Tiếng ru hời khe khẽ mãi bên tai
Nhưng Tinh cha vẫn đẹp cả muôn ngày
Cha lam lũ áo sờn vai nắng cháy
Cha hỡi cha trong lòng con nhớ mãi
Dáng cha gầy phải dầu dãi quanh năm
Cha đã hy sinh trong nỗi lặng thầm
Vì chúng con thân dãi dầm mưa gió
Cha nâng niu con từ thời bé nhỏ
Nhớ muôn đời hình ảnh đó sao quên
Nghĩa ân kia con chưa kịp đáp đền
Thì cha nay đã thành người thiên cổ
Cha mất rồi giờ tim con tỉnh ngộ
Đã muộn màng con cố nén đau thương
Cầu nguyện cha ở tận chốn thiên đường
Hãy hiểu con lòng dường như muối xác
Cha không còn ! Một nỗi đau mất mát
Một thâm tình mà người khác chẳng thay
Giờ mơ ước con được nắm bàn tay
Của cha yêu ! Cho con đây bớt nhớ

Công Ơn Cha Mẹ

Đời người là áng phù vân.
Công Cha nghĩa mẹ bao lần kính thương.
Ơn Cha tựa núi dặm trường.
Nghĩa Mẹ biển lớn tình vương dạt dào.
Trần gian tựa giấc chiêm bao.
Nửa đêm tỉnh mộng hiếu nào đáp ơn.
Đời người lắm tủi dại hờn.
Giầu chi nhạt thếch vô ơn ích gì.
Gom đầy tiện ích mà chi.
Nằm xuôi tay xuống có gì mang theo.
Đời người nghĩ tủi phận nghèo.
Hẩm hiu ngậm đắng như bèo đáy sông.
Phận người không nhớ hiếu công.
Còn gì ngửa mặt lên trông với đời.
Chỉ là những chiếc lá rơi.
Cuộn bay trong gió rụng rời rồi tan.
Công Cha nghĩa Mẹ chứa chan.
Nguyện lòng Kính nhớ muôn vàn ghi ơn.

Mồ Côi 

Em ơi em ngủ cho ngon
Mẹ cha mất hết chỉ còn chị thôi
Nhìn mà thấy tội em tôi
Mới ba bốn tuổi mồ côi mất rồi
Kiếp người như lục bình trôi
Nhớ thương cha mẹ bờ môi ru hời
Mồ côi tội lắm ai ơi
Chén cơm chẳng đặng suốt đời vương mang
Những ngày sống kiếp lang thang
Thương em ốm yếu lại mang bệnh tình
Nhìn em chỉ biết lặng thinh
Giá mà đau khổ một mình chị mang
Thương em lệ đổ hai hàng
Xin trời ban phước ngàn vàng mang ơn
Còn cha còn mẹ vẫn hơn
Mất cha mất mẹ tủi hờn lắm thay
Giá mà cha mẹ nơi này
Con đâu sống cảnh đầm lầy hôm nay
Cuộc đời còn lắm chua cay
Mẹ cha mất hết như cây lìa cành
Nhìn trời xuyên tận mây xanh

Nhớ Cha

11 năm đã qua rồi .
Cha ơi cha đứng cha ngồi nơi đâu ?
Lòng con mang nặng nỗi đau .
Mất cha mất mẹ còn đâu nụ cười .
Mẹ con sớm đã đi rồi .
Cha còn ở lại là nơi con về .
Cha ơi tình nghĩa phu thê .
Cha đi cùng mẹ chẳng về với con .
Chúng con còn trẻ còn non .
Mẹ cha đi cả để còn ai thương .
Nhớ xưa một nắng hai suong .
Mẹ cha vất vả trăm đường nuôi con .
Công ơn cao tựa bằng non .
Chị em con nợ cha còn nhớ không .
Giờ con đủ cánh đủ lông .
Muốn đền nghĩa mẹ Cũng không kịp rồi .
Cha mẹ giờ ở trên trời .
Có được an lạc con thòi bớt đau ..
Đau này cho tôi mai sau .
Cho bạc mái đầu con mãi không quên.

Tình Ta

Nhìn bóng Cha gầy yếu….lệ tuôn dòng
Da khô sạm, lưng còng theo năm tháng
” Thương bầy trẻ, mình ơi ! tôi sẽ gắng….
Đừng lo gì, mưa nắng….chẳng sao đâu “
Lời của Người, tâm sự giữa đêm thâu
An ủi Mẹ, nghe dạt dào thương cảm
Con được khỏe được no lòng vui lắm
Nhìn trẻ cười, dạ ấm….mệt xua tan
Có những hôm trời giông tố ngập tràn
Mẹ lo lắng bên đàn con nhỏ dại
Đêm mù mịt, đợi Cha về….đợi mãi
Bởi Cha còn dầu dãi cuộc mưu sinh
Mẹ mất đi, Cha hiu hắt một mình
Con đã lớn trong tình Cha nghĩa Mẹ
Ơn dưỡng dục sinh thành nào xem nhẹ
Khắc sâu vào tim trẻ chẳng hề phai

Viết Cho Cha 

Đêm nằm mơ nước sông Đà
Ngẩn ngơ mường tượng dáng cha chèo đò .
Một đời trang trải âu lo
Nếp nhăn khóe mắt , thân cò khẳng khiu
Thuyền về bến nước đìu hiu
Thương cha cơm áo chắt chiu tháng ngày
Sông đêm chợt động gió lay
Mình cha chèo lái những ngày bình yên .
Lá vàng rụng xuống mái hiên
Giấc mơ con thức nước hiền hòa reo .
Lửng lơ những bóng hoa bèo

Cha Tôi

Cha tôi!
Kiêu hãnh,khiêm nhường
Bạt gió,phong sương
Quê hương
Vài ba chốn.
Một đời tài hoa…
Chẳng khai sơn phá thạch
Cũng đủ năm bảy nghề.!
Cha tôi.!
Chân bước mòn năm tháng
Đi từ đồng bằng
Đi tới sơn khê.
Một đời rong ruổi
Một đời say:
Nhạc, họa và thơ…
Cha tôi.!
Tiếng cười rung đại ngàn
Tóc trắng bay cùng gió núi
Thủy chung với họ hàng
Hào hiệp…
Luôn bao dung kẻ dưới.
Sau những chuyến đi xa
Cha về với mẹ.!
Ầm ào…rồi lặng lẽ.
Chỉ thấy vang tiếng cười
Cùng thương nhớ
Lăn dài trên mắt mẹ tôi.!
Chúng tôi lớn lên
Tự do!
Như nắng gió
Mây trời…
Có thấp thoáng hình hài

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng đến các abnj những bài thơ 49 ngày mất cha đầy cảm xúc khiến ai đọc được cũng đều rơi nước mắt. Công ơn trời biển của cha không gì có thể so sánh được, mất đi cha chúng ta mất đi chôc ữa vững chắc nhất của mình. Hy vọng với những bài viết này của chúng tôi các bạn sẽ thấy ổn phần nào. Cảm ơn đã theo dõi nhé!