Bài thơ Vì đâu không sáng cuộc đời mồ côi – Nhà thơ Dương Tuấn

Bài thơ Vì đâu không sáng cuộc đời mồ côi là câu chuyện làm con người ta không khỏ xót xa. Đó là khi đêm trung thu đèn và trăng soi sáng khắp không gian. Nhưng rồi trong đó lại có các đứa trẻ lang thang vẫn ngày đêm vất cả. Thật thương xót hai hàng lệ tuôn.

Bài thơ Vì đâu không sáng cuộc đời mồ côi

Thơ: Dương Tuấn

TRĂNG soi sáng lung linh trời đất
THU trở mình ngây ngất đắm say
SÁNG đèn lồng trẻ nhà ai
CẢ con phố đón vòng tay Thu hồng.

ĐẤT rực rỡ thơm nồng hương cúc
TRỜI mênh mông chen chúc ánh vàng
VÌ sao trẻ đói lang thang ?
ĐÂU ai thương xót, hai hàng lệ tuôn.

KHÔNG chăn chiếu, chẳng nguồn an ủi
SÁNG đất trời, thui thủi mình em
CUỘC vui trăm họ đắm chìm
ĐỜI sầu cô quạnh Mẹ hiền em đâu ?

MỒ sâu Mẹ ngủ lâu – lâu lắm
CÔI cút dòng lệ thắm trẻ rơi
TRĂNG THU SÁNG CẢ ĐẤT TRỜI
VÌ ĐÂU KHÔNG SÁNG CUỘC ĐỜI MỒ CÔI ?

Trên đây là Bài Vì đâu không sáng cuộc đời mồ côi mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể phần nào hiểu thấu nỗi đau của các sinh linh kém may mắn này. Để rồi chuỗi năm tháng tuổi thơ trôi qua trong sự nhọc nhằn và cô đơn.