Top những bài thơ thất tình cô đơn một mình buồn rơi lệ

Thơ thất tình cô đơn là những bài thơ buồn rơi lệ. Cuộc sống chúng ta có muôn vẻ, muôn màu. Hôm nay thành công, ngày mai thất bại, hôm nay vui vẻ, ngày mai buồn bã. Có rất nhiều việc xảy ra liên tục, tiếp diễn trong cuộc sống chúng ta hằng ngày. Nỗi buồn, sự cô đơn ta thường gặp phải đều liên quan đến tình yêu, đặc biệt là tình yêu nam nữ. Khi yêu thì sẽ có đôi lúc bạn sẽ gặp phải trường hợp “thất tình”. Và sau đây là những bài thơ thất tình buồn cô đơn hay nhất.

Thơ thất tình cô đơn một mình buồn rơi lệ

Tình yêu thật muôn màu, muôn vẻ: lúc bên nhau thì ngập tràn trong hạnh phúc ngược lại khi đôi lứa chia lìa đôi ngả cũng phải nếm trải những dư vị đắng cay nhất. Trong phút chốc đang còn là của nhau, cùng nhau gửi trao những gì yêu thương nhất,ngọt ngào nhất nay chẳng còn gì nữa ngoài nước mắt đắng cay. Nhớ thật nhiều, yêu thật nhiều nhưng hai trái tim đã không cùng nhịp đập biết làm sao đây …. Tất cả được dồn nén, gửi gắm qua những áng thơ thất tình cô đơn một mình buồn rơi lệ sau đây.

Bến Cô Đơn

Chất đơn côi vào cửa bếp
ngọn lửa bùng lên rực hồng
và chị cháy, thành bóng than trên vách
mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan.

Con chim khách đậu đầu hiên
đã lâu rồi… bay đi mất
cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc
hút máu chiều
nhện vàng hờ hững buông tơ.

Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm
đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió
con sông còn có khúc bồi
sao bến đợi lòng người chỉ lở
tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn?

Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt
tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm
đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng
ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

Cô Gái Thất Tình

(Mừng Lương)

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy
Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ
Mong người em cứ bơ vơ
Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần
Thương thầm em cứ ngồi trông
Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về
Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu
Chỉ vì một lỗi nói điêu
Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau.

 Bóng Cô Đơn

Chiều cạn dần
mình đi ra khỏi mình về phía hoàng hôn
Thân xác trong áo quần
cũ dần cùng năm tháng
Ngụm nước nhạt trong miệng mình mê sảng
Trôi xuống ruột gan tìm chỗ vắng tâm tư…
Đêm tuột khỏi chăn
nhiễm lạnh, húng hắng ho
Chợt tỉnh, cô đơn choàng ôm lấy bóng
Nỗi đau không nhai
mà ghê răng một thời xa vắng
Buồn xưa kéo lệch thời gian
Cô đơn rưng rưng
Giấc ngủ mỏng tang
Chiêm bao mảnh khảnh
Ta tha nhân hà hơi bàn tay lạnh
Hồn trở lại xác thân
trong khoảng rỗng tâm hồn…
Sấm vùng mình dọc xương sống nhân gian
Mưa đang rửa trôi những lời nhầu nhĩ
Sợi tơ buồn vắt qua thiên niên kỷ
Tia nắng ban mai
thon thót như đàn cá bột thả vào
bến nước mênh mông
Cô đơn bóc bóng mình héo khô
dán vào bóng khoảng không
Khoảng trống ơi khoảng trống
bóng ta là ta
hay là bóng con cá con vừa thả xuống hồ?

Không Được Khóc

(Thiên Gia Bảo)

Nếu khóc được anh đã khóc lâu rồi
Khóc để quên…để muôn đời thôi nhớ
Nước mắt tuôn rơi xóa đi duyên nợ
Đưa chúng mình về đúng nghĩa người dưng…
Nếu khóc được thì anh chẳng ngại ngùng
Sẽ khóc như ai…chưa từng biết khóc
Để cơn yêu đương về thôi mệt nhọc
Hạnh phúc nơi đâu đến lại một lần…
Nếu khóc được rửa trôi hết bụi trần
Anh muốn khóc tan chảy phần đau khổ
Để trái tim lại ngập tràn hoa nở
Cánh đồng tâm hồn bát ngát hương yêu…
Nếu khóc được nhẹ nhàng biết bao nhiêu
Anh muốn thét lên những điều thầm kín
Đã từ lâu cố chôn vùi bịn rịn
Trong khoảng đau thương dấu diếm riêng mình…
Nếu khóc được thì đâu phải nín thinh
Phải cố làm như vô tình băng giá
Dẫu thật gần nhau mà như xa lạ
Sao thấy lạnh lòng hơi thở cô đơn…
Nếu khóc được sẽ vơi bớt nỗi buồn
Thà trút hết tâm hồn thôi day dứt
Còn gì đâu giữa dòng đời được mất
Mà cơ cầu mà níu giữ bon chen…
Nếu khóc được khóc cho hết lụy phiền
Một lần đau thoát ra miền tươi sáng
Gạt lệ đi nghe cõi lòng phẳng lặng
Nở nụ cười rồi mạnh mẽ bước qua.

Cánh Chim Cô Đơn

Hoàng hôn xuống giữa không trung
Cánh chim lạc lõng lướt từng áng mây
Chim ôi lẻ bạn xa bầy
Buồn chăng chim hỡi những ngày lẻ loi?
Xuân về hoa thắm lá ngời
Tiếng chim thảng thốt nghe vơi nửa lòng
Như xuân còn đọng hơi đông
Như nghe giá lạnh một dòng buốt tim
Như thu còn lén nằm im
Như lồng trong gió gợi tìm cô liêu
Xa xa thấp thoáng cánh diều
Vi vu khúc nhạc sáo tiêu não nề
Ráng chiều buông rũ lê thê
Đổ dài chiếc bóng đường về quạnh hiu.

 Vì Anh Lỗi Hẹn

(Hạnh Ngọc)

Anh lỗi hẹn và ra đi mãi mãi
Để nơi này còn lại mỗi mình em
Bến sông buồn lục bình nặng niềm riêng
Theo dòng nước dập duềnh trôi xuôi ngược
Em bên đời cố vững vàng tiếp bước
Vắng xa rồi nào trách được ai đây?
Em gượng cười trong thương nhớ hao gầy
Vờ mạnh mẽ cho qua ngày đoạn tháng
Anh biết chăng khi bình minh tỏ dạng
Lúc hoàng hôn em trống vắng đơn côi
Nơi thềm xưa sương đẫm ướt trêu người
Trăng chếch bóng hững hờ soi bậu cửa?
Vắng xa anh em còn đây lời hứa
Giữ nơi lòng nhen lửa ấm con tim
Tiếng gió lùa, mưa rả rích trong đêm
Nghe thắt dạ giữa mêng mông xa vắng
Anh xa rồi em thành người trầm lặng
Phố đông người em lạc lỏng, cô đơn
Lòng dặn lòng không được trách, dỗi, hờn
Bởi nghịch cảnh thiệt hơn đành cam chịu.

Mưa Buồn

Trời buồn, trời mới đổ mưa
Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu
Ước gì, có một nhịp cầu
Để mà nối lại hai đầu nhớ thương

Lòng buồn, tình vẫn còn vương
Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao
Những lời hẹn ước với nhau
Sao đành quên hết, để đau… một đời.

Một Vầng Trăng

Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm
Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ
Lời hẹn thề còn âm vang trên môi
Bỗng dưng tan tành theo mây khói

Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng
Mà giờ đây,em đã vội rời xa
Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu
Chờ đợi em những tháng năm vừa qua

Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút
Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân
Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn
Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá !

Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã
Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta
Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà
Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá.

Thất Tình

Có hận
Có hờn ghen
Có thù hằn
Em mới hiểu được ít nhiều
Tình yêu khác nào bóng đêm và ánh sáng
Trời với đất cách xa
Mây với gió
Ta với người?
Kẻ Nam, người Bắc
Nối nhau bằng nỗi nhớ nhung
Thuốc kỉ niệm mang nhiều day dứt
Giá có kiếp sau
Thì cũng thế: “thất tình”.

Thất Tình Soi Gương

Soi gương thấy hắn ta kìa!
Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù
Thất tình có lẽ hồ như
Vội em bữa nọ không từ tạ đi

Soi gương hắn gượng cười gì?
Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui
Dìu tay mấy ngón sần sùi
Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghen

Soi gương dụi nến, bung rèm
Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn
Đêm huyền ô cửa lặng tênh
Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi

Soi gương hắn thất tình rồi!
Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang
Đến hôm tàng tích nồng nàn
Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Thơ thất tình cô đơn trong đêm buồn thật buồn

Khi màn đêm buông xuống, khi mọi người, mọi vật chìm vào giấc ngủ, trong không gian tĩnh lặng đó con người thường sống thực với cảm xúc mình nhất. Bao yêu thương, bao nhung nhớ, bao nỗi buồn phiền lần lượt tìm về trong hoài niệm. Hãy cùng ngẫm những bài thơ thất tình cô đơn trong đêm buồn thật buồn cực hay này nhé!

Thì Thầm Đêm Khuya

Tác Giả: Hoài Thu Nông

ĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anh
Đừng nói nữa những chuyện xưa đã cũ
Hãy lo về chuyện ngày mai mới mẻ
Làm thế nào cho cuộc sống khá lên

KHÔNG còn phải vợ chồng chia hai ngả
Người ở nhà, người hành lý ra đi
Đã nửa đời anh phiêu bạt muôn nơi
Vì nghiệp nghèo còn đeo anh chưa dứt

EM làm vợ nhưng chẳng giúp được chi
Nghĩ mà tủi cái thân mình ốm yếu
Làm cho anh thêm gánh nặng đôi vai
Để ngày đêm phải miệt mài lao động

CÀNG nghĩ lòng càng thương anh biết mấy
Suốt cuộc đời lam lũ bởi vợ con
Nhưng anh vẫn chưa một lần than khổ
Chỉ em buồn thương chồng lệ chào dâng

ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anh
Chuyện tương lai cứ dần dần ta tính
Rồi một ngày trời xanh kia thấu hiểu
Cho chúng mình không còn khổ nhé anh

Đêm Khuya

Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnh
Gió xạc xào buốt lạnh trời vương
Nhành hoa trinh nữ bên đường
Còn e ấp nụ gửi thương vào lòng

Đêm lặng lẽ đôi dòng cầu nguyện
Cho tình em sẽ quyện chung đời
Duyên nồng đừng có rụng rơi
Như bao nỗi nhớ một thời vẫn trông

Đêm mòn mỏi hoa lòng muốn nở
Mưa rì rào lại ngỡ tình vang
Hoa cau sao cứ ngơ ngàng
Để ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời

Đêm vắng lặng mây chơi cùng gió
Mắt em cười sáng tỏ bờ mi
Thương nhau thì hãy giữ ghì
Cho đêm trằn trọc xóa đi giận hờn

Đêm Nay Tôi Buồn

Tác Giả: Tăng Bình Thảo

Đêm khuya rồi sao nổi buồn lại đến
Nhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồn
Lo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồn
Buồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn

Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặt
Cơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thân
Tự trách mình để đầu óc phân vân
Mang tâm trạng cứ cân đong đo đếm

Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểm
Nhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mình
Thêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hình
Bơ vơ lắm bao lặng thinh không nói

Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗi
Hờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầy
Nổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đây
Ta tự cất chẳng ai hay ai biết

Đêm Khuya

Tác Giả: Lý Cong

Đêm khuya thổn thức một mình
Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn em khêu
Mong người chẳng thấy người đâu
Nửa vui chưa trọn, nửa sầu đầy vơi

Vầng trăng ai xẻ làm đôi?…
Đường trần ai vẽ ngược xuôi khó lòng
Xa nhau chín đợi mười trông
Thèm sang bên ấy mà không có đò

Trải lòng qua những vần thơ…
Vẽ trong khung cảnh đêm khuya một mình!…,

Tiếng Đàn Trong Đêm Khuya

Tác Giả: Qui Phi Hoang

AI đem trăng rằm treo lơ lửng
Ai đem hồn trăng thả xuống khúc sông sâu
Ai dụ ánh trăng nhởn nhơ cùng điệu nhạc
Ai đem lòng trinh nữ thả trời khuya

Tiếng đàn của em sao hôm nay buồn thế
Từng giọt sầu cứ như xé lòng ai
Phải chăng em trong lòng đang khắc khoải
Vì tình cho đi mà chẳng nhận được gì

Ngắm Trăng Treo

Đêm buồn… Em ngắm trăng treo,
Ngắm người xa ấy, có theo trăng về.

Người ơi..Có giữ lời thề!
Thu đi xuân đến, có về với em.
Em buồn, nói với trăng xem,
Đến mùa xuân tới, trăng đem anh về.

Em yêu! Anh nhớ lời thề ,
Đêm xuân trăng tỏ, anh về cùng trăng
Anh về, đúng hội hoa đăng,
Anh trắng sợi tỏa, bóng chàng bóng em.

Đêm khuya, ngồi ngắm trăng đêm,
Gió mây, ru lượn tình em với chàng .
Bên thềm hai trái tim vàng,
Cùng chung nhịp thở…Ngắm vầng trăng treo…!

Nỗi Buồn Đêm Khuya

Tác Giả: Đăng Phạm

Đêm khuya lặng lẽ cô đơn
Trông xa chỉ thấy chập chờn cánh chim
Không gian yên tĩnh im lìm
Rưng rưng giọt lệ, con tim đau buồn

Nhìn theo từng chú chuồng chuồng
Bay qua phiền muộn với muôn sự đời
Ước được như mây trên trời
Bay theo làn gió thảnh thơi nhẹ nhàng

Bước đi trên phố lang thang
Ngó về bên ấy lòng càng thêm đau
Ôi thay! Đau xót làm sao
Nở đành đối xử với nhau thế này

Cứ thế ngày lại qua ngày
Thời gian là thuốc chửa trầy vết thương
Hỡi ơi câu chuyện thê lương
Muốn quên nhưng vẫn vấn vương trong lòng.

Trăn Trở

Màn đêm là của những nỗi buồn
Thêm vào một chút giọt sầu tuôn
Ta người lữ khách bao chìm nỗi
Trăm lối nẻo đi vạn dặm đường…

Vương chút suy tư nặng nỗi niềm
Tìm em phương đó mãi trong tim
Đèn khuya leo lét ánh đường cũ
Thương kẻ ôm hoài mộng cỏ lau…

Nghe gió nhắn mây chút tâm tình
Em đừng thức dậy trước bình minh
Màn đêm hư ảo đầy trăn trở
Rượu – mây – trăng – gió quên tủi hờn…

Vừa rồi là những bài thơ thất tình cô đơn buồn mà tôi muốn gửi đến các bạn. Thông qua chùm thơ thất tình này, hi vọng rằng các bạn sẽ có sự đồng cảm cũng như thích và yêu mến những áng thơ tình buồn ấy. Hãy chia sẻ để đông đảo bạn bè cùng cảm nhận bạn nhé !